Skip to main content

SHMILY nghĩa là gì?

SHMILY
Ông bà tôi đã cưới nhau được hơn nửa thế kỷ và họ cứ luôn hay chơi một trò đặc biệt của họ hằng ngày. Mục tiêu của trò chơi là một người phải viết từ "SHMILY" ở một nơi bất ngờ quanh nhà, còn người kia sẽ đi tìm.

Ông bà bôi từ đó lên gờ cửa sổ. Nó được viết lên hơi nước còn đọng lại trên gương sau vòi nước nóng. Thậm chí, có lần bà còn lật từng tờ của tập giấy nháp trên bàn để tìm thấy "shmily" trên tờ cuối cùng. Những mảnh giấy nhỏ với chữ "SHMILY" được viết nguệch ngoạc được tìm thấy khắp nơi, có khi được nhét vào trong giày hoặc dưới gối. Từ "SHMILY" bí ẩn này gần như trở thành một phần trong ngôi nhà của ông bà tôi, cũng giống như đồ đạc vậy.

Thái độ hoài nghi và sự thực dụng ngăn cản tôi tin vào tình yêu nồng nàn và lâu dài. Cho đến khi tôi khám phá được "trò chơi" của ông bà tôi.

"Trò chơi" đi tìm từ "SHMILY" cứ tiếp diễn, cho đến khi bà bị bệnh ung thư. Bà yếu dần và không dậy được khỏi giường nữa. Và một ngày kia, tất cả chúng tôi đều phải đối diện với một thực tế đau lòng: Bà mất. "Shmily" được viết nguệch ngoạc bằng màu vàng trên một dải lụa hồng đặt cạnh giường bà vào hôm bà mất. Khi tất cả họ hàng và những người quen biết đã đi về, ông tôi lại gần giường bà nằm và bắt đầu hát cho bà nghe. Giọng ông khàn và nghẹn.

Tôi không bao giờ quên được khoảnh khắc ấy. Vì tôi biết tôi đã được chứng kiến một tình yêu không bao giờ chết.

Tôi hỏi ông tôi, sau bao nhiêu năm, rằng "SHMILY" có nghĩa là gì. Và lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, tôi được biết "SHMILY" đơn giản là "See how much I love you"

Translator unknown

What is SHMILY?


My grandparents were married for over half a century, and played their own special game from the time they had met each other. The goal of their game was to write the word "SHMILY" in a surprise place for the other to find. They took turns leaving "SHMILY" around the house, and as soon as one of them discovered it, it was their turn to hide it once more.

They dragged "SHMILY" with their fingers through the sugar and flour containers to await whoever was preparing the next meal. They smeared it in the dew on the windows overlooking the patio where my grandma always fed us warm, homemade pudding with blue food coloring. "SHMILY"was written in the steam left on the mirror after a hot shower, where it would reappear bath after bath.

At one point, my grandmother even unrolled an entire roll of toilet paper to leave "SHMILY" on the very last sheet. There was no end to the places "SHMILY" would pop up. Little notes with "shmily" scribbled hurriedly were found on dashboards and car seats, or taped to steering wheels. The notes were stuffed inside shoes and left under pillows. "SHMILY" was written in the dust upon the mantel and traced in the ashes of the fireplace. This mysterious word was as much a part of my grandparents' house as the furniture.

It took me a long time before I was able to fully appreciate my grandparents' game. Skepticism has kept me from believing in true love - one that is pure and enduring. However, I never doubted my grandparents' relationship. They had love down pat. It was more than their flirtatious little games; it was a way of life. Their relationship was based on a devotion and passionate affection which not everyone is lucky enough to experience.

Grandma and Grandpa held hands every chance they could. They stole kisses as they bumped into each other in their tiny kitchen. They finished each other's sentences and shared the daily crossword puzzle and word jumble. My grandma whispered to me about how cute my grandpa was, how handsome and old he had grown to be. She claimed that she really knew "how to pick 'em." Before every meal they bowed their heads and gave thanks, marveling at their blessings: a wonderful family, good fortune, and each other.

But there was a dark cloud in my grandparents' life: my grand-mother had breast cancer. The disease had first appeared ten years earlier. As always, Grandpa was with her every step of the way. He comforted her in their yellow room, painted that way so that she could always be surrounded by sunshine, even when she was too sick to go outside.

Now the cancer was again attacking her body. With the help of a cane and my grandfather's steady hand, they went to church every morning. But my grandmother grew steadily weaker until, finally, she could not leave the house anymore. For a while, Grandpa would go to church alone, praying to God to watch over his wife. Then one day, what we all dreaded finally happened.Grandma was gone.

"SHMILY." It was scrawled in yellow on the pink ribbons of my grandmother's funeral bouquet. As the crowd thinned and the last mourners turned to leave, my aunts, uncles, cousins and other family members came forward and gathered around Grandma one last time. Grandpa stepped up to my grandmother's casket and, taking a shaky breath, he began to sing to her.

Through his tears and grief, the song came, a deep and throaty lullaby. Shaking with my own sorrow, I will never forget that moment. For I knew that, although I couldn't begin to fathom the depth of their love, I had been privileged to witness its unmatched beauty.

S-H-M-I-L-Y: See How Much I Love You

By Laura Jeanne Allen

Comments

Popular posts from this blog

Sức mạnh của hành động

"Trong đời người có những giây phút thật gay go. Khi đó sự cô độc là nỗi bất hạnh lớn và ta cần có bạn bè".

Một ngày kia, khi rời trường học về nhà, tôi thấy một bạn cùng lớp đang rảo bước đằng trước. Đó là Kyle. Bạn ấy có lẽ mang cả tủ đồ dùng trong trường về nhà. Tôi nghĩ thầm: “Sao cậu này tha hết sách về nhà vào cuối tuần; chắc hẳn là một gã mọt sách đây”. Tôi có một lịch đi chơi cuối tuần dày đặc: nào tiệc tùng, đá bóng… Vậy nên, tôi nhún vai và rảo bước. Khi đi ngang qua Kyle, tôi thấy đám trẻ chạy qua, va vào bạn ấy. Sách trên tay bạn bắn tung toé. Kính của bạn ấy văng xa. Kyle nhìn lên và tôi thấy một nỗi buồn sâu thẳm trong đôi mắt đó. Tôi nhặt kính lên trao cho bạn ấy. Kyle nhìn tôi khẽ nói:

- Xin cảm ơn bạn - và nở một nụ cười đầy biết ơn.

Tôi nhặt sách vở lại và hỏi bạn ở đâu. Hóa ra, Kyle ở gần nhà tôi.

Chúng tôi trò chuyện suốt đường về. Tôi giúp bạn bằng cách mang bớt sách. Bạn ấy thật tuyệt. Tôi rủ Kyle cùng chơi bóng vào thứ bảy. Thế là chúng tôi không lúc n…

Cát và đá

Hai người bạn đi trên con đường vắng vẻ. Đến một đoạn, họ có một cuộc tranh luận khá gay gắt và một người đã không kiềm chế được giơ tay tát vào mặt bạn mình. Người kia bị đau nhưng không hề nói một lời. Anh viết trên cát: "Hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã tát vào mặt tôi".

Họ tiếp tục đi, đến một con sông, họ dừng lại và tắm ở đấy. Anh bạn kia không may bị vọp bẻ và suýt chết đuối, may mà được người bạn cứu. Khi hết hoảng sợ, anh viết lên đá: "Hôm nay, người bạn thân nhất đã cứu sống tôi".

Anh bạn kia ngạc nhiên hỏi:"Tại sao khi tôi đánh anh, anh viết lên cát, còn bây giờ anh lại viết trên đá?"

Mỉm cười, anh trả lời:"Khi một người bạn làm chúng ta đau, chúng ta hãy viết điều gì đó trên cát, gió sẽ thổi bay chúng đi cùng sự tha thứ... Và khi có điều gì đó to lớn xảy ra, chúng ta nên khắc nó lên đá như khắc sâu vào ký ức của trái tim, nơi không ngọn gió nào có thể xóa nhòa được..."

Hãy học cách viết trên cát và đá...

Translated by Le Thu Hi…

Ba tên trộm

Làm ác gặp ác, gieo nhân nào gặt quả đó. Câu chuyện về ba tên đi ăn trộm tiền của người khác tham lam muốn mình hưởng trọn số tiền trộm được và gặp kết cục bi thảm.


The Three Thieves

One night three thieves stole a lot of money from a rich man's house. They felt very hungry. There was no food in the forest. So one of them went to a nearby village to buy food. The other two remained in the forest to take care of the bag of money.

The thief that went for food had an evil idea. He ate his food at a hotel. Then he bought food for his two mates in the forest. He mixed a strong poison with the food. He thought, "Those two will eat this poisoned food and die. Then I will get all the money for myself."

Meanwhile, the two wicked men in the forest decided to kill their mate on his return. They thought that they would then divide the money between the two of them.

All of three wicked men carried out their cruel plans. The thief who wanted all the money for himself came to the forest…