Skip to main content

Phép thử tình yêu

Trái tim
Jonn Blancharch bật dậy khỏi băng ghế, chỉnh lại bộ quân phục và quan sát dòng người ngược xuôi trong Nhà ga Trung tâm. Anh đang tìm người con gái tâm đầu ý hợp nhưng chưa lần gặp mặt, cô gái cài đóa hồng.

Anh bắt đầu để ý đến cô cách dây 13 tháng trong một thư viện ở Floria. Khi xem qua một quyển sách trên kệ, anh không khỏi tò mò và thích thú, chẳng phải vì nội dung quyển sách mà vì những ghi chú bằng bút chì bên lề sách. Những dòng chữ thể hiện nội tâm sâu sắc và đầu óc tinh tế của người viết. Ở mặt trước quyển sách, anh tìm thấy tên người mượn sách trước đó, cô Hollis Maynell. Sau một thời gian cố công tìm kiếm, anh cũng tìm được địa chỉ của cô. Cô sống ở New York. Anh viết thư tự giới thiệu và ngỏ ý được làm quen.

Ngày hôm sau, anh phải nhập ngũ, tham gia Chiến Tranh Thế Giới lần II. Suốt 13 tháng, 2 người tìm hiểu nhau qua những cánh thư. Mỗi cánh thư là mỗi hạt mầm tình yêu nảy nở trong tim họ, vun thành một chuyện tình lãng mạn. Blanchard xin ảnh nhưng cô từ chối với lý do rằng nếu anh thực sự yêu thương cô thì ngoại hình cô như thế nào đâu có quan trọng.

Rồi cuối cùng cũng đến ngày anh được giải ngũ và trở về. Họ hẹn gặp nhau lần đầu tiên - 7giờ tối tại Nhà ga Trung tâm ở New York. "Anh sẽ nhận ra em thôi", cô viết, "Em sẽ cài một đóa hồng đỏ trên áo". Đúng 7 giờ tối, anh có mặt tại Nhà Ga Trung Tâm và dõi mắt tìm người con gái anh yêu.

Rồi có một cô gái trẻ, dáng người mảnh mai tiến về phía anh. Những lọn tóc vàng óng ôm lấy vành tai xinh xắn; đôi mắt xanh trong, tinh khiết như hoa; đôi môi cùng chiếc cằm thanh tú; và trong bộ cánh màu xanh nhạt, nàng như thiên sứ mùa xuân. Anh vội tiến về phía nàng mà không kịp nhận ra rằng nàng chẳng cài đóa hồng nào.

Bất chợt, anh nhìn thấy Hollis Maynell, đứng ngay phía sau cô gái kia. Đó là một phụ nữ hơn 40 tuổi với mái tóc hoa râm trong chiếc nón đã sờn; dáng người thấp đậm; hai bàn chân với đôi mắt cá to bè lèn chặt trong đôi giày đế thấp. Cô gái mặc áo xanh đã bước ngang qua anh và đi thẳng. Còn Hollis Maynell, người phụ nữ mà tâm hồn đã đồng hành, nâng bước cho anh vẫn đang đứng đó. Gương mặt cô đầy đặn, nhợt nhạt nhưng phúc hậu và tình cảm; đôi mắt nâu xám ánh lên tia nhìn ấm áp và dịu dàng.

Anh nắm chặt quyển sách bọc da màu xanh đã sờn, dấu hiệu giúp cô nhận ra anh. Có thể đây không còn chỉ là một tình yêu mà là một điều gì đó còn quý giá hơn cả tình yêu, một tình bạn mà anh đã và phải trân trọng. Anh đến gần, chào cô và chìa quyển sách cho cô.

"Tôi là Trung úy John Blanchard và cô dây chắc là Maynell. Tôi rất vui vì cô đã đến gặp tôi. Mời cô đi ăn tối với tôi nhé", anh nói, dù cảm thấy một chút cay đắng và thất vọng.

Khuôn mặt người phụ nữ giãn ra với nụ cười rộng lượng: "Tôi không biết thực hư chuyện này ra sao, cậu à. Nhưng cô gái mặc áo xanh lúc nãy nhờ tôi cài đóa hồng này. Cô ấy bảo, nếu cậu mời tôi đi ăn tối thì tôi nói cho cậu biết rằng cô ấy đang chờ cậu ở nhà hàng bên kia đường."

Translator: Unknown

A test of love


John Blanchard stood up from the bench, straightened his Army uniform, and studied the crowd of people making their way through Grand Central Station.

He looked for the girl whose heart he knew, but whose face he didn't, the girl with the rose. His interest in her had begun thirteen months before in a Florida library. Taking a book off the shelf he found himself intrigued, not with the words of the book, but with the notes penciled in the margin. The soft handwriting reflected a thoughtful soul and insightful mind.

In the front of the book, he discovered the previous owner's name, Miss Hollis Maynell. With time and effort he located her address. She lived in New York City. He wrote her a letter introducing himself and inviting her to correspond. The next day he was shipped overseas for service in World War II.

During the next year and one-month the two grew to know each other through the mail. Each letter was a seed falling on a fertile heart. A Romance was budding.

Blanchard requested a photograph, but she refused. She felt that if he really cared, it wouldn't matter what she looked like.

When the day finally came for him to return from Europe, they scheduled their first meeting - 7:00 PM at the Grand Central Station in New York.

"You'll recognize me," she wrote, "by the red rose I'll be wearing on my lapel."

So at 7:00 he was in the station looking for a girl whose heart he loved, but whose face he'd never seen.

I'll let Mr. Blanchard tell you what happened:

A young woman was coming toward me, her figure long and slim. Her blonde hair lay back in curls from her delicate ears; her eyes were blue as flowers. Her lips and chin had a gentle firmness, and in her pale green suit she was like springtime come alive.

I started toward her, entirely forgetting to notice that she was not wearing a rose. As I moved, a small, provocative smile curved her lips.

"Going my way, sailor?" she murmured.

Almost uncontrollably I made one step closer to her, and then I saw Hollis Maynell. She was standing almost directly behind the girl. A woman well past 40, she had graying hair tucked under a worn hat. She was more than plump, her thick-ankled feet thrust into low-heeled shoes. The girl in the green suit was walking quickly away.

I felt as though I was split in two, so keen was my desire to follow her, and yet so deep was my longing for the woman whose spirit had truly companioned me and upheld my own.

And there she stood. Her pale, plump face was gentle and sensible, her gray eyes had a warm and kindly twinkle. I did not hesitate. My fingers gripped the small worn blue leather copy of the book that was to identify me to her.

This would not be love, but it would be something precious, something perhaps even better than love, a friendship for which I had been and must ever be grateful. I squared my shoulders and saluted and held out the book to the woman, even though while I spoke I felt choked by the bitterness of my disappointment.

"I'm Lieutenant John Blanchard, and you must be Miss Maynell. I am so glad you could meet me; may I take you to dinner?"

The woman's face broadened into a tolerant smile.

"I don't know what this is about, son," she answered, "but the young lady in the green suit who just went by, she begged me to wear this rose on my coat. And she said if you were to ask me out to dinner, I should go and tell you that she is waiting for you in the big restaurant across the street. She said it was some kind of test!"

By Author unknown

Comments

Popular posts from this blog

Sức mạnh của hành động

"Trong đời người có những giây phút thật gay go. Khi đó sự cô độc là nỗi bất hạnh lớn và ta cần có bạn bè".

Một ngày kia, khi rời trường học về nhà, tôi thấy một bạn cùng lớp đang rảo bước đằng trước. Đó là Kyle. Bạn ấy có lẽ mang cả tủ đồ dùng trong trường về nhà. Tôi nghĩ thầm: “Sao cậu này tha hết sách về nhà vào cuối tuần; chắc hẳn là một gã mọt sách đây”. Tôi có một lịch đi chơi cuối tuần dày đặc: nào tiệc tùng, đá bóng… Vậy nên, tôi nhún vai và rảo bước. Khi đi ngang qua Kyle, tôi thấy đám trẻ chạy qua, va vào bạn ấy. Sách trên tay bạn bắn tung toé. Kính của bạn ấy văng xa. Kyle nhìn lên và tôi thấy một nỗi buồn sâu thẳm trong đôi mắt đó. Tôi nhặt kính lên trao cho bạn ấy. Kyle nhìn tôi khẽ nói:

- Xin cảm ơn bạn - và nở một nụ cười đầy biết ơn.

Tôi nhặt sách vở lại và hỏi bạn ở đâu. Hóa ra, Kyle ở gần nhà tôi.

Chúng tôi trò chuyện suốt đường về. Tôi giúp bạn bằng cách mang bớt sách. Bạn ấy thật tuyệt. Tôi rủ Kyle cùng chơi bóng vào thứ bảy. Thế là chúng tôi không lúc n…

Cát và đá

Hai người bạn đi trên con đường vắng vẻ. Đến một đoạn, họ có một cuộc tranh luận khá gay gắt và một người đã không kiềm chế được giơ tay tát vào mặt bạn mình. Người kia bị đau nhưng không hề nói một lời. Anh viết trên cát: "Hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã tát vào mặt tôi".

Họ tiếp tục đi, đến một con sông, họ dừng lại và tắm ở đấy. Anh bạn kia không may bị vọp bẻ và suýt chết đuối, may mà được người bạn cứu. Khi hết hoảng sợ, anh viết lên đá: "Hôm nay, người bạn thân nhất đã cứu sống tôi".

Anh bạn kia ngạc nhiên hỏi:"Tại sao khi tôi đánh anh, anh viết lên cát, còn bây giờ anh lại viết trên đá?"

Mỉm cười, anh trả lời:"Khi một người bạn làm chúng ta đau, chúng ta hãy viết điều gì đó trên cát, gió sẽ thổi bay chúng đi cùng sự tha thứ... Và khi có điều gì đó to lớn xảy ra, chúng ta nên khắc nó lên đá như khắc sâu vào ký ức của trái tim, nơi không ngọn gió nào có thể xóa nhòa được..."

Hãy học cách viết trên cát và đá...

Translated by Le Thu Hi…

SHMILY nghĩa là gì?

Ông bà tôi đã cưới nhau được hơn nửa thế kỷ và họ cứ luôn hay chơi một trò đặc biệt của họ hằng ngày. Mục tiêu của trò chơi là một người phải viết từ "SHMILY" ở một nơi bất ngờ quanh nhà, còn người kia sẽ đi tìm.

Ông bà bôi từ đó lên gờ cửa sổ. Nó được viết lên hơi nước còn đọng lại trên gương sau vòi nước nóng. Thậm chí, có lần bà còn lật từng tờ của tập giấy nháp trên bàn để tìm thấy "shmily" trên tờ cuối cùng. Những mảnh giấy nhỏ với chữ "SHMILY" được viết nguệch ngoạc được tìm thấy khắp nơi, có khi được nhét vào trong giày hoặc dưới gối. Từ "SHMILY" bí ẩn này gần như trở thành một phần trong ngôi nhà của ông bà tôi, cũng giống như đồ đạc vậy.

Thái độ hoài nghi và sự thực dụng ngăn cản tôi tin vào tình yêu nồng nàn và lâu dài. Cho đến khi tôi khám phá được "trò chơi" của ông bà tôi.

"Trò chơi" đi tìm từ "SHMILY" cứ tiếp diễn, cho đến khi bà bị bệnh ung thư. Bà yếu dần và không dậy được khỏi giường nữa. Và một ngà…