Thursday, January 2, 2014

Mối tình đẹp

Tình già
Ngày lạnh giá. Khi đang rảo bước về nhà, tôi vấp phải một chiếc ví ai đó đã đánh rơi. Tôi nhặt lên và nhìn vào bên trong tìm giấy tờ để có thể gọi cho chủ nhân của nó, nhưng trong ví chỉ có ba đô la và một bức thư đã nhàu nát, như thể đã nằm đó rất lâu rồi.

Phong bì đã rách và thứ duy nhất còn có thể nhìn thấy trên đó là địa chỉ người gửi. Tôi bắt đầu mở thư, hy vọng tìm thấy một dấu hiệu gì đó. Sau đó tôi nhìn thấy dòng ngày - tháng - 1924. Lá thư đã được viết cách đây gần sáu mươi năm.

Bức thư được viết bằng mực xanh với nét chữ phụ nữ rất đẹp và một bông hoa nhỏ ở góc bên trái. Dòng chữ "Thân gửi John" cho thấy người nhận tên John, nhưng tên anh ta có thể là Michael, người mà người viết không thể gặp lại lần nào nữa do bị mẹ cô cấm đoán. Mặc dù vậy, cô đã viết rằng cô sẽ mãi mãi yêu anh.

Bức thư được kí tên Hannah.

Đó là một bức thư đẹp, nhưng không có cách nào trừ cái tên Michael để nhận ra chủ nhân của nó. Có lẽ nếu tôi gọi cho bưu điện. Người trực tổng đài có thể tìm ra một danh sách số điện thoại cho địa chỉ ghi trên phong bì.

"Thưa tổng đài," tôi bắt đầu, "tôi có một yêu cầu đặc biệt. Tôi đang cố tìm chủ nhân của một chiếc ví mà tôi nhặt được. Cô có thể tra giúp tôi xem có số điện thoại nào cho địa chỉ … không?"

"Ồ, có một danh sách điện thoại cho địa chỉ đó, nhưng tôi không thể cho anh số". Theo phép lịch sự, cô nói với tôi cô sẽ gọi cho số đó, trình bày câu chuyện của tôi và hỏi họ xem liệu họ có muốn cô ấy liên lạc với với tôi không.

Vài phút sau cô đã gọi lại cho tôi: "Có một người sẽ nói chuyện với anh".

Tôi hỏi người phụ nữ ở đầu dây bên kia liệu cô có biết ai tên Hannah không. Cô nói trong hơi thở gấp: "Ồ! Chúng tôi đã mua ngôi nhà này từ một gia đình, gia đình này có một đứa con gái tên Hannah. Nhưng đã cách đây 30 năm rồi!".

"Chị có biết hiện tại gia đình này sống ở đâu không?"

"Tôi nhớ Hannah đã để mẹ trong nhà dưỡng lão cách đây vài năm", người phụ nữ nói. "Có lẽ nếu ông liên lạc với họ, họ có thể tìm được cô con gái".

Cô cho tôi tên nhà dưỡng lão và tôi gọi đến địa chỉ đó. Họ cho tôi biết bà cụ đã qua đời mấy năm rồi nhưng họ vẫn còn số điện thoại của địa chỉ mà họ nghĩ con gái bà cụ có thể đang sống ở đó.

Tôi cảm ơn và gọi cho số đó. Người phụ nữ trả lời điện thoại cho tôi biết Hannah hiện đang sống trong một nhà dưỡng lão.

Thật là vớ vẩn, tôi thầm nghĩ. Tại sao tôi lại phải cố gắng tìm chủ một chiếc ví chỉ có ba đô la và một lá thư đã được viết cách đây gần 60 năm?

Tuy nhiên, tôi vẫn gọi cho nhà dưỡng lão mà Hannah có thể đang ở và người đàn ông trả lời điện thoại nói với tôi: "Vâng, Hannah đang ở với chúng tôi".

Mặc dù đã mười giờ đêm, tôi vẫn hỏi liệu tôi có thể đến gặp cô ấy không. "Ồ", ông nói ngập ngừng, "nếu anh muốn đến ngay, bà ấy có thể đang xem ti vi ở phòng sinh hoạt chung đấy".

Tôi cảm ơn ông và đi xe đến nhà dưỡng lão ngay. Cô y tá trực đêm và anh bảo vệ chào tôi ở cửa. Chúng tôi lên tầng ba của ngôi nhà lớn.Trong phòng sinh hoạt chung, cô y tá giới thiệu tôi với Hannah.

Đó là một bà cụ dễ mến với mái tóc màu ánh bạc, nụ cười ấm áp và đôi mắt sáng long lanh. Tôi nói với bà về việc tôi đã nhặt được chiếc ví và cho bà xem bức thư. Giây phút bà nhìn thấy chiếc phong bì với dòng chữ bằng mực xanh và bông hoa nhỏ bên góc trái, bà thở một hơi thật sâu và nói: "Chàng trai, lá thư này là liên lạc cuối cùng của tôi với Michael".

Bà quay đi một lúc chìm trong suy nghĩ, rồi sau đó với giọng trầm ấm, ngọt ngào, bà kể "Tôi yêu anh ấy rất nhiều. Nhưng lúc đó tôi mới mười sáu tuổi và mẹ thấy tôi quá trẻ. Anh biết không, anh ấy quá đẹp trai".

Bà nói tiếp: "Michael Goldstein là một người tuyệt vời. Nếu anh tìm thấy anh ấy, hãy nói với anh ấy rằng tôi luôn nghĩ về anh ấy. Và…", bà ngập ngừng một lát, môi run run, "… bảo anh ấy tôi vẫn yêu anh ấy". Bà mỉm cười nói trong khi mắt bắt đầu tràn lệ. "Tôi không bao giờ kết hôn. Tôi nghĩ không ai có thể sánh với Micheal được…"

Tôi cảm ơn Hannah và chào tạm biệt. Tôi đi thang máy xuống tầng 1 và khi tôi đứng bên cạnh cửa ra vào, anh bảo vệ ở đó hỏi, "Bà cụ có giúp gì được anh không?".

Tôi nói với anh, bà đã cho tôi một đầu mối. "Ít nhất tôi đã có một cái họ để có thể tìm ra chủ nhân chiếc ví. Nhưng tôi nghĩ tôi nên thư giãn một chút. Tôi đã giành cả ngày cố gắng tìm chủ nhân của chiếc ví rồi".

Tôi lấy chiếc ví ra, đó là một chiếc ví da màu nâu giản dị viền chỉ đỏ. Khi người bảo vệ nhìn thấy nó, anh thốt lên: "Trời, đợi mội chút! Đó là chiếc ví của ông Goldstein. Tôi nhận ra nó bởi dây viền đỏ lóng lánh kia. Ông ấy thường xuyên làm mất chiếc ví đó. Tôi chắc chắn đã nhặt được nó ít nhất ba lần".

"Ông Goldstein là ai vậy?" - Tôi hỏi trong khi tay bắt đầu run lên.

"Ông ấy là một trong những người già sống trên tầng 8. Đó chắc chắn là chiếc ví của Mike Goldstein. Chắc chắn ông đã đánh mất chiếc ví trong khi đi dạo". Tôi cảm ơn người bảo vệ và nhanh chóng chạy lại văn phòng cô y tá. Tôi kể lại với cô những gì mà người bảo vệ đã nói. Chúng tôi trở lại thang máy và lên tầng. Tôi cầu cho ông Goldstein sẽ ở trên đó.

Lên tới tầng 8, cô y tá tầng cho biết: "Tôi nghĩ ông ấy vẫn còn trong phòng sinh hoạt chung. Ông ấy thích đọc sách vào buổi tối. Ông là một ông lão đáng kính".

Tôi đi đến căn phòng duy nhất còn sáng đèn và có một ông lão đang ngồi đọc sách. Cô y tá đi về phía ông và hỏi có phải ông đã đánh mất ví không. Ông lão nhìn lên ngạc nhiên, đưa tay vào trong túi sau và thốt lên: "Trời, nó mất rồi!".

"Quý ông này đã nhặt được một chiếc ví và chúng tôi không biết có phải là ví của ông không".

Tôi đưa chiếc ví cho ông lão và giây phút ông nhìn thấy nó, ông đã mỉm cười nhẹ nhõm và nói: "Vâng, chính nó đấy! Chắc tôi đã đánh rơi nó chiều nay. Tôi muốn hậu tạ anh".

"Không, cảm ơn cụ", tôi nói. "Nhưng tôi phải nói với cụ một truyện. Tôi đã đọc lá thư với hy vọng tìm ra chủ nhân của chiếc ví".

Nụ cười trên khuôn mặt ông già đột nhiên vụt tắt. "Anh đã đọc lá thư rồi sao?".

"Tôi không chỉ đọc nó, tôi nghĩ tôi còn biết Hannah đang ở đâu nữa cơ".

Mặt ông đột nhiên tái đi. "Hannah? Anh biết cô ấy đang ở đâu sao? Cô ấy thế nào rồi? Cô ấy vẫn xinh đẹp như xưa chứ? Hãy nói cho tôi biết đi", ông nài nỉ.

"Bà ấy vẫn khỏe, và đẹp như hồi ông biết bà", tôi nói nhẹ nhàng.

Ông lão mỉm cười và hỏi: "Anh có thể cho tôi biết cô ấy đang ở đâu không? Tôi muốn gọi cho cô ấy ngay ngày mai". Ông cầm tay tôi và nói: "Anh có biết gì không, thưa anh? Tôi yêu cô gái đó rất nhiều và khi nhận được lá thư đó, đời tôi coi như đã chấm hết. Tôi không lập gia đình. Tôi nghĩ tôi mãi mãi yêu cô ấy".

"Ông Goldstein," tôi nói "Xin đi theo tôi".

Chúng tôi đi thang máy xuống tầng ba. Các hành lang tối om và chỉ có một hoặc hai bóng đèn đêm nhỏ xíu thắp sáng lối chúng tôi đi đến phòng sinh hoạt chung nơi Hannah đang ngồi một mình xem tivi.Cô y tá đi về phía bà.

"Bà Hannah" cô dịu dàng, và chỉ vào Michael, đang đứng đợi cùng tôi ở cửa. "Bà có biết người này không?".

Bà chỉnh lại kính, nhìn chăm chú một lát, nhưng không nói gì. Michael nói nhỏ nhẹ, như thể nói thầm: "Hannah, Michael đây. Em có nhớ tôi không?".

Bà thổn thức: "Michael! Em không tin! Michael! Đúng là anh rồi! Michael của em!". Ông bước chầm chậm về phía bà và họ ôm chầm lấy nhau. Cô y tá và tôi rời đi trong nước mắt.

"Nhìn kìa" tôi nói. "Chúa thật nhân từ và công bằng! Cuộc đời họ sẽ tốt đẹp như vốn nghĩa của nó".

Khoảng ba tuần sau tôi nhận được cuộc gọi ở văn phòng từ nhà dưỡng lão. "Anh có thể sắp xếp thời gian vào Chủ Nhật đến dự đám cưới không? Michael và Hannah sắp kết hôn!".

Đó là một lễ cưới đẹp có tất cả mọi người ở nhà dưỡng lão tham dự. Hannah mặc một chiếc váy màu be nhẹ, trông rất xinh đẹp. Michael mặc bộ complê màu xanh thẫm, trông rất đạo mạo. Họ đã nhận tôi làm người bạn thân nhất của họ.

Nhà dưỡng lão cho họ một phòng riêng, nếu bạn muốn xem một cô dâu 76 tuổi và một chú rể 79 tuổi cư xử như thanh thiếu niên, bạn nên đến thăm cặp vợ chồng này.

Đó là một kết thúc có hậu cho một mối tình kéo dài gần 60 năm.

Translated by Thanh Thao

Till destiny do us reunite


As I walked home one freezing day, I stumbled on a wallet someone had lost in the street. I picked it up and looked inside to find some identification so I could call the owner. But the wallet contained only three dollars and a crumpled letter that looked as if it had been in there for years. The envelope was worn and the only thing that was legible on it was the return address. I started to open the letter, hoping to find some clue.

Then I saw the dateline--1924. The letter had been written almost sixty years ago. It was written in a beautiful feminine handwriting on powder blue stationery with a little flower in the left-hand corner. It was a "Dear John" letter that told the recipient, whose name appeared to be Michael, that the writer could not see him any more because her mother forbade it. Even so, she wrote that she would always love him. It was signed, Hannah.

It was a beautiful letter, but there was no way except for the name Michael, that the owner could be identified. Maybe if I called information, the operator could find a phone listing for the address on the envelope.

"Operator," I began, "this is an unusual request. I'm trying to find the owner of a wallet that I found. Is there anyway you can tell me if there is a phone number for an address that was on an envelope in the wallet?"

She suggested I speak with her supervisor, who hesitated for a moment then said, "Well, there is a phone listing at that address, but I can't give you the number." She said, as a courtesy, she would call that number, explain my story and would ask them if they wanted her to connect me. I waited a few minutes and then she was back on the line. "I have a party who will speak with you."

I asked the woman on the other end of the line if she knew anyone by the name of Hannah. She gasped, "Oh! We bought this house from a family who had a daughter named Hannah. But that was 30 years ago!"

"Would you know where that family could be located now?" I asked. "I remember that Hannah had to place her mother in a nursing home some years ago," the woman said. "Maybe if you got in touch with them they might be able to track down the daughter."

She gave me the name of the nursing home and I called the number. They told me the old lady had passed away some years ago but they did have a phone number for where they thought the daughter might be living.

I thanked them and phoned. The woman who answered explained that Hannah herself was now living in a nursing home. This whole thing was stupid, I thought to myself. Why was I making such a big deal over finding the owner of a wallet that had only three dollars and a letter that was almost 60 years old?

Nevertheless, I called the nursing home in which Hannah was supposed to be living and the man who answered the phone told me, "Yes, Hannah is staying with us."

Even though it was already 10 p.m., I asked if I could come by to see her.

"Well," he said hesitatingly, "if you want to take a chance, she might be in the day room watching television." I thanked him and drove over to the nursing home. The night nurse and a guard greeted me at the door. We went up to the third floor of the large building. In the day room, the nurse introduced me to Hannah. She was a sweet, silver-haired old timer with a warm smile and a twinkle in her eye. I told her about finding the wallet and showed her the letter. The second she saw the powder blue envelope with that little flower on the left, she took a deep breath and said, "Young man, this letter was the last contact I ever had with Michael."

She looked away for a moment deep in thought and then said softly, "I loved him very much. But I was only 16 at the time and my mother felt I was too young. Oh, he was so handsome. He looked like Sean Connery, the actor."

"Yes," she continued. "Michael Goldstein was a wonderful person. If you should find him, tell him I think of him often. And," she hesitated for a moment, almost biting her lip, "tell him I still love him. You know," she said smiling as tears began to well up in her eyes, "I never did marry. I guess no one ever matched up to Michael..."

I thanked Hannah and said good-bye. I took the elevator to the first floor and as I stood by the door, the guard there asked, "Was the old lady able to help you?"

I told him she had given me a lead. "At least I have a last name. But I think I'll let it go for a while. I spent almost the whole day trying to find the owner of this wallet."

I had taken out the wallet, which was a simple brown leather case with red lacing on the side.

When the guard saw it, he said, "Hey, wait a minute! That's Mr. Goldstein's wallet. I'd know it anywhere with that right red lacing. He's always losing that wallet. I must have found it in the halls at least three times."

"Who's Mr. Goldstein?" I asked as my hand began to shake.

"He's one of the old timers on the 8th floor. That's Mike Goldstein's wallet for sure. He must have lost it on one of his walks."

I thanked the guard and quickly ran back to the nurse's office. I told her what the guard had said. We went back to the elevator and got on.

I prayed that Mr. Goldstein would be up.

On the eighth floor, the floor nurse said, "I think he's still in the day room. He likes to read at night. He's a darling old man."

We went to the only room that had any lights on and there was a man reading a book. The nurse went over to him and asked if he had lost his wallet. Mr. Goldstein looked up with surprise, put his hand in his back pocket and said, "Oh, it is missing!"

"This kind gentleman found a wallet and we wondered if it could be yours?"

I handed Mr. Goldstein the wallet and the second he saw it, he smiled with relief and said, "Yes, that's it! It must have dropped out of my pocket this afternoon. I want to give you a reward."

"No, thank you," I said. "But I have to tell you something.

I read the letter in the hope of finding out who owned the wallet." The smile on his face suddenly disappeared. "You read that letter?"

"Not only did I read it, I think I know where Hannah is."

He suddenly grew pale. "Hannah? You know where she is? How is she? Is she still as pretty as she was? Please, please tell me," he begged.

"She's fine...just as pretty as when you knew her." I said softly.

The old man smiled with anticipation and asked, "Could you tell me where she is? I want to call her tomorrow." He grabbed my hand and said, "You know something, mister, I was so in love with that girl that when that letter came, my life literally ended. I never married. I guess I've always loved her. "

"Mr. Goldstein," I said, "come with me."

We took the elevator down to the third floor.

The hallways were darkened and only one or two little night-lights lit our way to the day room where Hannah was sitting alone watching the television. The nurse walked over to her.

"Hannah," she said softly, pointing to Michael, who was waiting with me in the doorway. "Do you know this man?"

She adjusted her glasses, looked for a moment, but didn't say a word. Michael said softly, almost in a whisper, "Hannah, it's Michael. Do you remember me?"

She gasped, "Michael! I don't believe it! Michael! It's you! My Michael!"

He walked slowly towards her and they embraced. The nurse and I left with tears streaming down our faces.

"See," I said. "See how the Good Lord works! If it's meant to be, it will be."

About three weeks later I got a call at my office from the nursing home. "Can you beak away on Sunday to attend a wedding? Michael and Hannah are going to tie the knot!"

It was a beautiful wedding with all the people at the nursing home dressed up to join in the celebration. Hannah wore a light beige dress and looked beautiful. Michael wore a dark blue suit and stood tall. They made me their best man.

The hospital gave them their own room and if you ever wanted to see a 76-year-old bride and a 79-year-old groom acting like two teenagers, you had to see this couple.

A perfect ending for a love affair that had lasted nearly 60 years.

By Wild BILL

No comments:

Post a Comment