Friday, January 3, 2014

Lòng nhân ái

Lòng tốt
Một bé gái mồ côi người Hàn được đưa đến Mỹ làm con nuôi, chín tháng tuổi bé chỉ nặng hơn 4 cân chút xíu. Cô bé lớn lên và trưởng thành trong gia đình mới nhưng vẫn có vóc người nhỏ xíu. Tên cô là Edie.

Khi Edie học lớp hai, một ngày nọ cô bé chạy từ trường về nhà khóc nức nở. Hôm đó, lớp Edie mới nhận ba đứa con gái mới vào.

Trong suốt giờ giải lao đầu tiên, chúng cấu véo, xô đẩy Edie bé nhỏ và dọa đánh cô. Edie phải ở một giờ đồng hồ trong phòng hiệu trưởng với ba con bé đó, cuối cùng các thầy cô đảm bảo sẽ lưu ý bảo vệ em. Ba con bé thì bị nhà trường cảnh cáo.

Mẹ Edie ôm con gái bé bỏng vào lòng an ủi, vỗ về. Sau đó bà có dịp nói chuyện với thầy hiệu trưởng và được biết ba cô bé kia đã từng gây rối ở một số trường khác. Chúng đang được cho thêm một cơ hội nữa để làm lại từ đầu ở ngôi trường mới này.

"Những cô bé ấy chắc chắn đã phải chịu một tuổi thơ rất đau đớn, vì vậy chúng luôn giận dữ" - Bà mẹ nói. "Kinh thánh dạy rằng: Hãy nhân ái với kẻ thù của con, và hãy cầu nguyện cho những người ngược đãi con. Edie, con hãy cầu nguyện". Sau đó hai mẹ con cầu nguyện cho ba cô gái và xin chúa Trời một kế hoạch hành động.

Kế hoạch bắt đầu được lập ra. "Mẹ không thể đến trường với con hàng ngày, vì vậy con phải ở gần một thầy cô trong giờ giải lao hoặc trên đường đi vào trường". Mẹ Edie dặn con.

"Nếu các bạn bắt đầu bắt nạt con, hãy nói với các bạn rằng: Tôi thực sự muốn làm bạn với các bạn! Con có đủ dũng cảm để làm điều đó không?".

Cô gái bé nhỏ vui tươi trở lại, và với một nụ cười, cô nhìn mẹ rồi nói: "Vâng, thưa mẹ, con sẽ cố gắng".

Từ sáng hôm sau, hàng ngày trước khi đi học, Edie đều cùng mẹ cầu nguyện cho cô được an toàn và dũng cảm, cho các cô bé kia có được tình yêu thương của Chúa. Hàng ngày, ba cô bé cá biệt vãn xô đẩy nhau vào Edie, gọi tên Edie và cố gắng véo Edie một hai cái.

Mỗi lần như vậy, Edie đều nhìn lên mặt chúng và nói: "Tôi thực sự muốn làm bạn với các bạn". Cô phải nhìn lên chúng vì chúng cao hơn cô rất nhiều. Các thầy cô chăm chú quan sát những hành động đó, nhưng không cần ngăn cản vì ba con bé ngỗ ngược không làm đau cô bé.

Sau khoảng hai tuần, Edie trở về nhà với vẻ mặt vô cùng chán nản. Cô bé nói với mẹ rằng cô không nghĩ cách này có tác dụng. Sau khi hai mẹ con nói chuyện thêm một chút về việc này, cô bé quyết định sẽ tiếp tục cố gắng và tiếp tục nói với chúng một cách chân thành: "Tôi thực sự muốn làm bạn với các bạn".

Một ngày vào tuần sau đó, Edie chạy hộc tốc về nhà hét lớn: "Mẹ ơi, mẹ ơi, hãy đoán xem hôm nay đã xảy ra điều gì? Giống như mọi khi con đã làm, con nói tôi thực sự muốn làm bạn với các bạn, và một trong ba bạn đã nói: "Được rồi, Edie, chúng tớ sẽ không trêu bạn nữa, chúng ta sẽ là bạn".

Edie và mẹ cảm ơn Chúa vì sự công bằng của Người.

Một thời gian ngắn sau đó, Edie xin cô giáo được ngồi cùng bàn với ba bạn gái kia. Cô bé đã biết chúng phá phách vì chúng không hiểu các bài giảng. Edie trở thành gia sư cho chúng.

Đến cuối năm học, khi cha mẹ Edie đến trường họp phụ huynh, cô giáo nói với họ: "Vì lòng nhân ái của Edie, ba cô bé ngỗ ngược trước đây đã hoàn toàn thay đổi và hiện là những thành viên đầy triển vọng của lớp". Edie cảm thấy như mình được chứng kiến một điều huyền diệu, và cha mẹ cô cũng vậy.

Bao nhiêu người đã đi suốt cuộc đời mà chưa biết đến lòng nhân ái. Họ không nhìn thấy nó trong những người lạ, và một số thậm chí không tìm thấy nó trong chính gia đình của mình.

Chưa một lần trải nghiệm lòng nhân ái sẽ không thể nhân ái đối với người khác được. Kết quả của sự thiếu hụt bi thảm này được nhìn thấy ở khắp mọi nơi. Xã hội sẽ khác nếu mọi người, những người đã được nhận lòng nhân ái sẽ nhân ái với người khác, đặc biệt là những ai không may mắn.


Translated by Thanh Thao

Kindness


Some years ago, a tiny Korean orphan arrived in the United States to join her adoptive family. She was nine months old and weighed only 9 ½ pounds. She grew and blossomed in her new home, but remained a diminutive size. Her new name was Edie.

One day when Edie was in second grade, she ran home from school, crying. She was frightened. That day, three new girls had been enrolled in her class. During the first recess, they picked the smallest girl in the class as the object of their anger and frustration. They pinched, poked, and pushed tiny Edie and threatened to beat her up. Edie had spent an hour in the principal's office with the three girls and was assured the teachers would be watching. The girls were given a warning.

Edie's mother held her little one and comforted her. She learned later, after speaking with the principal, that the girls had been troublemakers at several other schools. They were being given one more chance at anew beginning.

"These girls must have been very hurt in their young lives to be so angry. Her mother said. "The Bible tells us, "Be kind to your enemies, and pray for those who persecute you. Edie, let's pray." Then they prayed for the girls and asked the Lord for a plan of action.

A plan began to take shape. "I can't go to school with you everyday, so you will need to stay close to a teacher when you are at recess or in line to go into school." said Edie's mom. "If the girls start to pick on you, tell them, "I'd really like to be your friend Are you brave enough to do that?" Edie's mother asked. "The Lord asks us to be kind to our enemies, let's see what happens, okay?

The tiny girl perked up, and with a smile, looked at her mother and said, "Yes, Mom, I'll try."

The next morning, and everyday before Edie left for school, she and her mom prayed for her to be safe and brave, and for the girls to be open to God's love. Everyday, the girls shoved into line behind Edie and called her names and tried to get in a poke or two.

Each time, Edie looked up at them and said, "I'd really like to be your friend." She did have to look up at them since they were so much taller than she was. The teachers kept an eye on the proceedings, but did not need to interfere as the girls were not hurting her.

After about two weeks, Edie came home looking so discouraged. She told her mother that she didn't think it was working. After they talked about it some more and prayed, she decided to keep trying and continued to faithfully tell them, "I'd really like to be your friend."

One day the following week, Edie ran home as fast as she could and ran into the house shouting, "Mom, Mom, guess what happened today? Just like I always did, I said I'd really like to be your friend, and one of the girls said, "Okay, Edie, we give up, we'll be your friend."

Edie and her mom thanked the Lord for His faithfulness.

A short time later, as the girls were trying to become friends, Edie asked the teacher if she could sit at a table with these girls in the classroom. She had noticed that they were disruptive because they didn't understand the lessons. Edie became their tutor.

Toward the end of the school year, when Edie's parents went to school for a parent teacher conference, the teacher told them, "Because of Edie's kindness, those girl's have completely turned around and are productive members of the class." She felt she had witnessed a miracle. And so did Edie's mom and dad.

How many people go through life never experiencing kindness? They don't see it in strangers, and some don't even find it in their own families. Without experiencing kindness, it becomes impossible to express kindness toward others. The result of this tragic lack is seen everywhere. What a different society this would be if everyone who has received kindness would be kind to others, especially the unlovely.

By Author unknown

No comments:

Post a Comment