Skip to main content

Posts

Showing posts from January, 2014

Sức mạnh của hành động

"Trong đời người có những giây phút thật gay go. Khi đó sự cô độc là nỗi bất hạnh lớn và ta cần có bạn bè".

Một ngày kia, khi rời trường học về nhà, tôi thấy một bạn cùng lớp đang rảo bước đằng trước. Đó là Kyle. Bạn ấy có lẽ mang cả tủ đồ dùng trong trường về nhà. Tôi nghĩ thầm: “Sao cậu này tha hết sách về nhà vào cuối tuần; chắc hẳn là một gã mọt sách đây”. Tôi có một lịch đi chơi cuối tuần dày đặc: nào tiệc tùng, đá bóng… Vậy nên, tôi nhún vai và rảo bước. Khi đi ngang qua Kyle, tôi thấy đám trẻ chạy qua, va vào bạn ấy. Sách trên tay bạn bắn tung toé. Kính của bạn ấy văng xa. Kyle nhìn lên và tôi thấy một nỗi buồn sâu thẳm trong đôi mắt đó. Tôi nhặt kính lên trao cho bạn ấy. Kyle nhìn tôi khẽ nói:

- Xin cảm ơn bạn - và nở một nụ cười đầy biết ơn.

Tôi nhặt sách vở lại và hỏi bạn ở đâu. Hóa ra, Kyle ở gần nhà tôi.

Chúng tôi trò chuyện suốt đường về. Tôi giúp bạn bằng cách mang bớt sách. Bạn ấy thật tuyệt. Tôi rủ Kyle cùng chơi bóng vào thứ bảy. Thế là chúng tôi không lúc n…

Ba tên trộm

Làm ác gặp ác, gieo nhân nào gặt quả đó. Câu chuyện về ba tên đi ăn trộm tiền của người khác tham lam muốn mình hưởng trọn số tiền trộm được và gặp kết cục bi thảm.


The Three Thieves

One night three thieves stole a lot of money from a rich man's house. They felt very hungry. There was no food in the forest. So one of them went to a nearby village to buy food. The other two remained in the forest to take care of the bag of money.

The thief that went for food had an evil idea. He ate his food at a hotel. Then he bought food for his two mates in the forest. He mixed a strong poison with the food. He thought, "Those two will eat this poisoned food and die. Then I will get all the money for myself."

Meanwhile, the two wicked men in the forest decided to kill their mate on his return. They thought that they would then divide the money between the two of them.

All of three wicked men carried out their cruel plans. The thief who wanted all the money for himself came to the forest…

Cát và đá

Hai người bạn đi trên con đường vắng vẻ. Đến một đoạn, họ có một cuộc tranh luận khá gay gắt và một người đã không kiềm chế được giơ tay tát vào mặt bạn mình. Người kia bị đau nhưng không hề nói một lời. Anh viết trên cát: "Hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã tát vào mặt tôi".

Họ tiếp tục đi, đến một con sông, họ dừng lại và tắm ở đấy. Anh bạn kia không may bị vọp bẻ và suýt chết đuối, may mà được người bạn cứu. Khi hết hoảng sợ, anh viết lên đá: "Hôm nay, người bạn thân nhất đã cứu sống tôi".

Anh bạn kia ngạc nhiên hỏi:"Tại sao khi tôi đánh anh, anh viết lên cát, còn bây giờ anh lại viết trên đá?"

Mỉm cười, anh trả lời:"Khi một người bạn làm chúng ta đau, chúng ta hãy viết điều gì đó trên cát, gió sẽ thổi bay chúng đi cùng sự tha thứ... Và khi có điều gì đó to lớn xảy ra, chúng ta nên khắc nó lên đá như khắc sâu vào ký ức của trái tim, nơi không ngọn gió nào có thể xóa nhòa được..."

Hãy học cách viết trên cát và đá...

Translated by Le Thu Hi…

Những bông hoa

Tôi va phải một người lạ trên phố khi người này đi qua. "Ồ xin lỗi", tôi nói. Người kia trả lời: "Cũng xin thứ lỗi cho tôi, tôi đã không nhìn cô". Chúng tôi rất lịch sự với nhau.

Nhưng ở nhà thì mọi chuyện lại khác. Tối nọ, lúc tôi đang nấu bếp thì cậu con trai đến đứng sau lưng. Tôi quay người và đụng vào thằng bé làm nó ngã chúi xuống sàn nhà. "Tránh xa chỗ khác" - tôi cau mày nói. Con trai tôi bước đi, trái tim bé nhỏ của nó vỡ tan. Tôi đã không nhận ra là mình đã quá nóng nảy.

Khi đã lên giường tôi nghe một giọng nói thì thầm: "Khi đối xử với người lạ con rất lịch sự, nhưng với con mình con đã không làm như vậy. Hãy đến tìm trên sàn nhà bếp, có những bông hoa đang nằm ở cửa. Đó là những bông hoa mà con trai con đã mang đến cho con. Tự nó hái lấy những bông hoa này: nào hoa hồng, màu vàng và cả màu xanh nữa. Nó đã yên lặng đứng đó để mang lại cho con điều ngạc nhiên, còn con thì không bao giờ thấy những giọt nước mắt đã chảy đẫm lên trái tim bé nh…

Thần gió và thần mặt trời

Bạo lực không thể chiếm được thiện cảm hơn một nụ cười thân thiện. Câu chuyện ngụ ngôn về cuộc tranh cải của hai vị thần: Thần Gió và Thần Mặt Trời. Ai là người mạnh hơn?


The Wind and the SunOnce the Wind and the Sun had an argument. "I am stronger than you," said the Wind. "No, you are not," said the Sun. Just at that moment they saw a traveler walking across the road. He was wrapped in a shawl. The Sun and the Wind agreed that whoever could separate the traveller from his shawl was stronger.

The Wind took the first turn. He blew with all his might to tear the traveller's shawl from his shoulders. But the harder he blew, the tighter the traveller gripped the shawl to his body. The struggle went on till the Wind’s turn was over.

Now it was the Sun’s turn. The Sun smiled warmly. The traveller felt the warmth of the smiling Sun. Soon he let the shawl fall open. The Sun’s smile grew warmer and warmer... hotter and hotter. Now the traveller no longer needed his shaw…

SHMILY nghĩa là gì?

Ông bà tôi đã cưới nhau được hơn nửa thế kỷ và họ cứ luôn hay chơi một trò đặc biệt của họ hằng ngày. Mục tiêu của trò chơi là một người phải viết từ "SHMILY" ở một nơi bất ngờ quanh nhà, còn người kia sẽ đi tìm.

Ông bà bôi từ đó lên gờ cửa sổ. Nó được viết lên hơi nước còn đọng lại trên gương sau vòi nước nóng. Thậm chí, có lần bà còn lật từng tờ của tập giấy nháp trên bàn để tìm thấy "shmily" trên tờ cuối cùng. Những mảnh giấy nhỏ với chữ "SHMILY" được viết nguệch ngoạc được tìm thấy khắp nơi, có khi được nhét vào trong giày hoặc dưới gối. Từ "SHMILY" bí ẩn này gần như trở thành một phần trong ngôi nhà của ông bà tôi, cũng giống như đồ đạc vậy.

Thái độ hoài nghi và sự thực dụng ngăn cản tôi tin vào tình yêu nồng nàn và lâu dài. Cho đến khi tôi khám phá được "trò chơi" của ông bà tôi.

"Trò chơi" đi tìm từ "SHMILY" cứ tiếp diễn, cho đến khi bà bị bệnh ung thư. Bà yếu dần và không dậy được khỏi giường nữa. Và một ngà…

Phép thử tình yêu

Jonn Blancharch bật dậy khỏi băng ghế, chỉnh lại bộ quân phục và quan sát dòng người ngược xuôi trong Nhà ga Trung tâm. Anh đang tìm người con gái tâm đầu ý hợp nhưng chưa lần gặp mặt, cô gái cài đóa hồng.

Anh bắt đầu để ý đến cô cách dây 13 tháng trong một thư viện ở Floria. Khi xem qua một quyển sách trên kệ, anh không khỏi tò mò và thích thú, chẳng phải vì nội dung quyển sách mà vì những ghi chú bằng bút chì bên lề sách. Những dòng chữ thể hiện nội tâm sâu sắc và đầu óc tinh tế của người viết. Ở mặt trước quyển sách, anh tìm thấy tên người mượn sách trước đó, cô Hollis Maynell. Sau một thời gian cố công tìm kiếm, anh cũng tìm được địa chỉ của cô. Cô sống ở New York. Anh viết thư tự giới thiệu và ngỏ ý được làm quen.

Ngày hôm sau, anh phải nhập ngũ, tham gia Chiến Tranh Thế Giới lần II. Suốt 13 tháng, 2 người tìm hiểu nhau qua những cánh thư. Mỗi cánh thư là mỗi hạt mầm tình yêu nảy nở trong tim họ, vun thành một chuyện tình lãng mạn. Blanchard xin ảnh nhưng cô từ chối với lý do rằn…

Tình yêu và thời gian

Ngày xưa,các vị thần Hạnh Phúc, Khổ Đau, Tình Yêu, Giàu Sang và nhiều vị khác nữa cùng sống chung nhau trên một hoang đảo.

Một hôm cơn đại hồng thủy tràn đến và hòn đảo xinh xắn sắp chìm trong biển nước. Tất cả các vị thần đều chuẩn bị thuyền để vượt biển vào đất liền để lánh nạn. Riêng thần Tình Yêu vì quá nghèo nên không có nổi một chiếc xuồng con để ra đi. Thần đành ngồi lặng im và chờ đợi đến giây phút cuối mới quyết định quá giang các vị thần khác.

Khi thần Giàu Sang đi ngang qua, thần Tình Yêu bèn nói:

- Anh mang tôi đi cùng nhé?

- Không được đâu – thần Giàu Sang đáp – Tôi có bao nhiêu vàng bạc phải mang theo, sao còn chỗ nào cho bạn.

Rồi thần Phù Hoa đến trên một chiếc thuyền lộng lẫy…

- Chị Phù Hoa ơi, xin hãy…- thần Tình Yêu chưa dứt lời thì thần Phù Hoa đã nhăn mặt:

- Trông anh ướt sũng thế kia làm sao tôi có thể cho anh lên thuyền được. Anh sẽ làm bẩn thuyền của tôi mất.

Cùng lúc đó thần Khổ Đau đến gần.

- Anh cho tôi đi với anh nhé.

- Tôi bất hạnh và buồn chán quá! Tôi ch…

Lòng nhân ái

Một bé gái mồ côi người Hàn được đưa đến Mỹ làm con nuôi, chín tháng tuổi bé chỉ nặng hơn 4 cân chút xíu. Cô bé lớn lên và trưởng thành trong gia đình mới nhưng vẫn có vóc người nhỏ xíu. Tên cô là Edie.

Khi Edie học lớp hai, một ngày nọ cô bé chạy từ trường về nhà khóc nức nở. Hôm đó, lớp Edie mới nhận ba đứa con gái mới vào.

Trong suốt giờ giải lao đầu tiên, chúng cấu véo, xô đẩy Edie bé nhỏ và dọa đánh cô. Edie phải ở một giờ đồng hồ trong phòng hiệu trưởng với ba con bé đó, cuối cùng các thầy cô đảm bảo sẽ lưu ý bảo vệ em. Ba con bé thì bị nhà trường cảnh cáo.

Mẹ Edie ôm con gái bé bỏng vào lòng an ủi, vỗ về. Sau đó bà có dịp nói chuyện với thầy hiệu trưởng và được biết ba cô bé kia đã từng gây rối ở một số trường khác. Chúng đang được cho thêm một cơ hội nữa để làm lại từ đầu ở ngôi trường mới này.

"Những cô bé ấy chắc chắn đã phải chịu một tuổi thơ rất đau đớn, vì vậy chúng luôn giận dữ" - Bà mẹ nói. "Kinh thánh dạy rằng: Hãy nhân ái với kẻ thù của con, và hãy cầ…

Mối tình đẹp

Ngày lạnh giá. Khi đang rảo bước về nhà, tôi vấp phải một chiếc ví ai đó đã đánh rơi. Tôi nhặt lên và nhìn vào bên trong tìm giấy tờ để có thể gọi cho chủ nhân của nó, nhưng trong ví chỉ có ba đô la và một bức thư đã nhàu nát, như thể đã nằm đó rất lâu rồi.

Phong bì đã rách và thứ duy nhất còn có thể nhìn thấy trên đó là địa chỉ người gửi. Tôi bắt đầu mở thư, hy vọng tìm thấy một dấu hiệu gì đó. Sau đó tôi nhìn thấy dòng ngày - tháng - 1924. Lá thư đã được viết cách đây gần sáu mươi năm.

Bức thư được viết bằng mực xanh với nét chữ phụ nữ rất đẹp và một bông hoa nhỏ ở góc bên trái. Dòng chữ "Thân gửi John" cho thấy người nhận tên John, nhưng tên anh ta có thể là Michael, người mà người viết không thể gặp lại lần nào nữa do bị mẹ cô cấm đoán. Mặc dù vậy, cô đã viết rằng cô sẽ mãi mãi yêu anh.

Bức thư được kí tên Hannah.

Đó là một bức thư đẹp, nhưng không có cách nào trừ cái tên Michael để nhận ra chủ nhân của nó. Có lẽ nếu tôi gọi cho bưu điện. Người trực tổng đài có thể tì…