Saturday, December 13, 2008

Thông điệp không lời

Thông điệp
Họa sĩ tài ba Vincent Van Gogh không phải lúc nào cũng cầm cọ. Ông đã từng đến làm việc tại một mỏ than ở Borinage, Bỉ. Ở đó mọi người rất quý trọng ông vì sự hiểu biết và vốn sống của ông. Những khi rảnh rỗi, ông thường được mọi người mời nói chuyện về cuộc sống. Ông nhận ra có một số người thường phản ứng khi nghe ông nói chuyện.

Ông hiểu vì cuộc sống họ quá khổ sở đến nỗi khó tin được vào lời nói của người khác. Hằng ngày nhìn những người thợ mỏ phải làm việc trong các điều kiện cơ cực triền miên mà chỉ nhận được đồng lương chết đói, gia đình họ luôn phải chạy ăn từng bữa, ông chợt thấy xót xa khi so sánh với cuộc sống tương đối sung túc của mình.

Vào một buổi tối cuối năm lạnh lẽo, trong đoàn người thợ mỏ mệt mỏi lê từng bước chân về nhà, ông thấy một ông lão chân bước xiêu vẹo băng ngang qua cánh đồng, giấu chặt người sau miếng vải bố để tìm chút hơi ấm. Van Gogh đã lấy quần áo của mình đem cho ông lão và chỉ giữ lại một bộ duy nhất. Ông quyết định sống với khẩu phần lương thực ít ỏi và phân phát tiền lương của mình cho những thợ mỏ khốn khổ ấy.

Có lần, mấy đứa trẻ của một gia đình nọ bị sốt thương hàn, tuy bản thân cũng đang sốt, Van Gogh vẫn nhường giường của mình để bọn trẻ có chỗ nằm.

Một gia đình giàu có trong vùng gợi ý dành riêng cho ông một căn phòng trống để trọ, nhưng Van Gogh từ chối lời đề nghị này. Ông nói nếu có thiện chí, gia đình đó nên giúp những người có hoàn cảnh khó khăn hơn.

Những người trước đây thường phản ứng với ông giờ đã hiểu và rất kính trọng ông.

Ông ý thức rất rõ rằng giữa lời nói và hành động có một sự cách biệt khá lớn. Chính cuộc sống và hành động mới là tiếng nói chân tình và ấn tượng nhất, hơn tất cả mọi lời hoa mỹ. Ông nhận ra dù ở bất cứ nơi đâu, chỉ nên dùng lời nói khi thật cần thiết.

Translator unknown

The living message


Vincent Van Gogh was not always an artist. In fact, he wanted to be a church pastor and was even sent to the Belgian mining community of Borinage in 1879. He discovered that the miners there endured deplorable working conditions and poverty-level wages. Their families were malnourished and struggled simply to survive. He felt concerned that the small stipend he received from the church allowed him a moderate life style, which, in contrast to the poor, seemed unfair.

One cold February evening, while he watched the miners trudging home, he spotted an old man staggering toward him across the fields, wrapped in a burlap sack for warmth. Van Gogh immediately laid his own clothing out on the bed, set aside enough for one change, and determined to give the rest away. He gave the old man a suit of clothes and he gave his overcoat to a pregnant woman whose husband had been killed in a mining accident. He lived on starvation rations and spent his stipend on food for the miners. When children in one family contracted typhoid fever, though feverish himself, he packed up his bed and took it to them.

A prosperous family in the community offered him free room and board. But Van Gogh declined the offer, stating that it was the final temptation he must reject if he was to faithfully serve his community of poor miners. He believed that if he wanted them to trust him, he must become one of them. And if they were to learn of the love of God through him, he must love them enough to share with them.

He was acutely aware of a wide chasm, which can separate words and actions. He knew that people's lives often speak louder and clearer than their words. Maybe it was that same knowledge that led Francis of Assisi to frequently remind his monks, "Wherever you go, preach. Use words if necessary."

By Steve Goodier

No comments:

Post a Comment