Skip to main content

Sức mạnh của sự lo lắng

Thần chết
Một buổi sáng, một người đàn ông gặp thần Chết trong thành phố. Ông ta hỏi thần Chết: "Ngài đang làm gì trong thành phố của tôi vậy?" - "Ta sẽ lấy đi mạng sống của 100 người trong thành phố này" - Thần Chết trả lời.

"Thật là tồi tệ" - người đàn ông nói.

"Đúng thế" - Thần Chết đồng ý - "Nhưng đó là công việc của ta và ta phải làm thôi".

Người đàn ông nhanh chóng loan báo cho mọi người trong thành phố về kế hoạch của thần Chết.

Nhưng khi tối đến, người đàn ông kia gặp lại thần Chết với một câu hỏi lớn:

"Thần nói với tôi là lấy đi cuộc sống của 100 người, vậy sao lại có tới 1000 người qua đời trong ngày hôm nay?".

"Ta vẫn giữ lời của mình đó chứ" - Thần Chết trả lời - "Ta chỉ lấy đi 100 người, và lo lắng đã lấy đi số người còn lại".

Việc lo lắng thái quá có thể là nguyên nhân của rất nhiều căn bệnh như chứng đau nửa đầu, chứng viêm khớp, các vấn đề về tim mạch, viêm ruột, chứng đau lưng, các vấn đề về tiêu hóa và tất nhiên là cả cái chết nữa.

Hãy để những hối tiếc của ngày hôm qua, những lo lắng của ngày mai sang một bên và thay vào đó, hãy nhận bình yên trong cuộc sống của ngày hôm nay.

Translated by Nguyen Thi Minh Nguyet

The power of worry


Death was walking toward a city one morning, and a man asked, "What are you going to do?"

"I'm going to take 100 people,"Death replied.

"That"s horrible!" the man said."That's the way it is."

Death said, "That's what I do."

The man hurried to warn everyone he could about Death's plan.

As evening fell, he met Death again. "You told me you were going to take only 100 people," the man said. "Why did 1,000 die?" I kept my word, Death responded," I only took 100 people" Worry took the others.

Worry is, and always will be, a fatal disease of the heart for its beginning signals the end of faith.

Release the regrets of yesterday, refuse the fears of tomorrow and receive instead, the peace of today. Simply let go and let God be God. Live this and be eternally blessed.

By Author unknown

Comments

Post a Comment

Popular posts from this blog

Thần gió và thần mặt trời

Bạo lực không thể chiếm được thiện cảm hơn một nụ cười thân thiện. Câu chuyện ngụ ngôn về cuộc tranh cải của hai vị thần: Thần Gió và Thần Mặt Trời. Ai là người mạnh hơn?


The Wind and the SunOnce the Wind and the Sun had an argument. "I am stronger than you," said the Wind. "No, you are not," said the Sun. Just at that moment they saw a traveler walking across the road. He was wrapped in a shawl. The Sun and the Wind agreed that whoever could separate the traveller from his shawl was stronger.

The Wind took the first turn. He blew with all his might to tear the traveller's shawl from his shoulders. But the harder he blew, the tighter the traveller gripped the shawl to his body. The struggle went on till the Wind’s turn was over.

Now it was the Sun’s turn. The Sun smiled warmly. The traveller felt the warmth of the smiling Sun. Soon he let the shawl fall open. The Sun’s smile grew warmer and warmer... hotter and hotter. Now the traveller no longer needed his shaw…

Cát và đá

Hai người bạn đi trên con đường vắng vẻ. Đến một đoạn, họ có một cuộc tranh luận khá gay gắt và một người đã không kiềm chế được giơ tay tát vào mặt bạn mình. Người kia bị đau nhưng không hề nói một lời. Anh viết trên cát: "Hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã tát vào mặt tôi".

Họ tiếp tục đi, đến một con sông, họ dừng lại và tắm ở đấy. Anh bạn kia không may bị vọp bẻ và suýt chết đuối, may mà được người bạn cứu. Khi hết hoảng sợ, anh viết lên đá: "Hôm nay, người bạn thân nhất đã cứu sống tôi".

Anh bạn kia ngạc nhiên hỏi:"Tại sao khi tôi đánh anh, anh viết lên cát, còn bây giờ anh lại viết trên đá?"

Mỉm cười, anh trả lời:"Khi một người bạn làm chúng ta đau, chúng ta hãy viết điều gì đó trên cát, gió sẽ thổi bay chúng đi cùng sự tha thứ... Và khi có điều gì đó to lớn xảy ra, chúng ta nên khắc nó lên đá như khắc sâu vào ký ức của trái tim, nơi không ngọn gió nào có thể xóa nhòa được..."

Hãy học cách viết trên cát và đá...

Translated by Le Thu Hi…

Sức mạnh của hành động

"Trong đời người có những giây phút thật gay go. Khi đó sự cô độc là nỗi bất hạnh lớn và ta cần có bạn bè".

Một ngày kia, khi rời trường học về nhà, tôi thấy một bạn cùng lớp đang rảo bước đằng trước. Đó là Kyle. Bạn ấy có lẽ mang cả tủ đồ dùng trong trường về nhà. Tôi nghĩ thầm: “Sao cậu này tha hết sách về nhà vào cuối tuần; chắc hẳn là một gã mọt sách đây”. Tôi có một lịch đi chơi cuối tuần dày đặc: nào tiệc tùng, đá bóng… Vậy nên, tôi nhún vai và rảo bước. Khi đi ngang qua Kyle, tôi thấy đám trẻ chạy qua, va vào bạn ấy. Sách trên tay bạn bắn tung toé. Kính của bạn ấy văng xa. Kyle nhìn lên và tôi thấy một nỗi buồn sâu thẳm trong đôi mắt đó. Tôi nhặt kính lên trao cho bạn ấy. Kyle nhìn tôi khẽ nói:

- Xin cảm ơn bạn - và nở một nụ cười đầy biết ơn.

Tôi nhặt sách vở lại và hỏi bạn ở đâu. Hóa ra, Kyle ở gần nhà tôi.

Chúng tôi trò chuyện suốt đường về. Tôi giúp bạn bằng cách mang bớt sách. Bạn ấy thật tuyệt. Tôi rủ Kyle cùng chơi bóng vào thứ bảy. Thế là chúng tôi không lúc n…