Skip to main content

Những bông hồng của Ruby

Bông hồng của Ruby
Hàng xóm nhà tôi là những người kì quặc. Bọn trẻ chúng tôi thường gọi họ là Jack "điên" và Ruby "mũi đỏ". Họ ngồi ngoài hiên uống rượu cả ngày. Tất cả những gì chúng tôi có thể nghe họ nói là: "Bọn nhóc! Tránh xa những chậu hoa hồng ra!".

Jack và Ruby có một đứa con trai, Jack nhỏ. Anh ta đi chiến trường Việt Nam. Ngày Jack nhỏ trở về, chúng tôi đang chơi bóng trong sân nhà. Johnny cố bắt quả bóng và trượt chân ngã vào những chậu hồng.

Đau đớn, nó thét lên thật kinh hoàng nhưng những bụi hồng thì còn kinh hoàng hơn. Ít nhất cũng phải chục chậu đã bị phá huỷ hoàn toàn. Johnny vừa hét vừa nhổ gai. Đúng lúc đó một chiếc xe lao đến, người đàn ông lao về phía Johnny và hét lên: "Chúng mày làm cái quái gì thế? Hãy nhìn xem chúng mày đã làm gì với những bông hoa! Chúng mày chỉ giỏi phá hoại".

Sau đó là những phút giây hỗn loạn. Bọn tôi chạy tán loạn. Ruby và Jack cố gắng can ngăn con trai. Anh ta tiếp tục gào thét lạc cả giọng. Ruby không phải là người tôi có cảm tình nhưng tôi thực sự thấy buồn khi nhìn cảnh bà vừa khóc vừa van nài Jack nhỏ vào nhà.

Tôi và đứa em gái chạy như bay về nhà, hốt hoảng kể lại cho mẹ nghe mọi chuyện. Mẹ mắng chúng tôi: "Mẹ đã bảo là không được chơi gần những chậu hồng rồi cơ mà. Đi ra ngoài và giúp mẹ sửa lại hoa cho bác Ruby."

"Mẹ, con nghĩ là mẹ không thích nhà họ cơ mà" - tôi phản đối

Mẹ nghiêm khắc nhìn còn bọn tôi riu ríu bước theo.

Trong khi mẹ kiểm tra những chậu hồng bị dập, bọn tôi thì thầm đoán xem thằng Johnny có nhổ hết được gai ra không. Đúng lúc đó, cửa nhà bật mở, Ruby chầm chậm bước ra với đôi mắt đỏ hoe.

Ruby bước lại gần chỗ mẹ tôi. Hai người phụ nữ nhìn nhau. Chúng tôi nín thở, chờ xem ai sẽ là người "nổ pháo" trước.

Bỗng nhiên mẹ tôi bước về phía trước, nắm lấy tay Ruby: "Tôi rất mừng khi con trai chị đã trở về. Chắc thời gian ở Việt Nam kinh hoàng lắm. Chúng tôi rất xin lỗi về những bông hồng. Bọn trẻ sẽ sửa lại chúng. Và hi vọng đến mùa hè, những bông hoa lại có thể nở".

Thật lạ, Ruby mỉm cười dù hai mắt bà vẫn long lanh những giọt nước mắt: "Tôi biết chúng tôi thật khắt khe về những chậu hồng, nhưng chúng thật đặc biệt với chúng tôi. Hồi mẹ tôi từ Anh sang đây, bà đã mang theo hạt giống loài hoa yêu thích nhất để trồng. Chúng nhắc bà nhớ về quê hương".

Bà dừng lại một chút rồi buồn buồn nói tiếp: "Kể từ khi mẹ tôi mất, dù chúng tôi đã cố gắng nhưng hoa hồng không đẹp như ngày được mẹ tôi chăm. Mẹ tôi mất khi Jack đang ở Việt Nam, chúng tôi đã giấu nó. Khi nhìn thấy những bụi hồng bị phá, nó không kiềm chế nổi”.

Bây giờ thì tôi thật sự thấy buồn cho bác Ruby. Chắc là mẹ và em gái tôi cũng thế.

"Chúng tôi cũng thích những bụi hoa này lắm!" - Mẹ tôi nói - "Để tôi giúp chị chăm sóc chúng, trước đây tôi cũng biết chút ít về trồng hoa".

Mẹ tôi và bác Ruby cùng chăm sóc hàng rào hoa hồng suốt mùa hè đó và nhiều mùa hè sau nữa. Cả tôi và em gái tôi cũng vậy. Tình hàng xóm giữa hai gia đình ngày càng gắn bó và nhiều kỷ niệm, trong đó có cả lễ tốt nghiệp Đại học của anh Jack nhỏ.

Nhiều năm sau, khi ông Jack qua đời còn anh Jack đi làm xa, Ruby trở thành một phần của gia đình tôi. Bà không còn là Ruby "mũi đỏ" nữa mà là bác Ruby. Và hoa hồng không chỉ là hoa hồng, mẹ tôi đã biến chúng thành chiếc cầu nối giữa hai gia đình.

Translated by Nguyen Thi Minh Nguyet

Ruby's Roses


The neighborhood kids nicknamed the cranky old couple Crazy Jack and Ruby Rednose. Rumor was that they sat inside and drank whiskey all day.

It was true that Jack and Ruby Jones preferred to keep to themselves. About the only words we ever heard from them were "Keep out of our rosebushes!"

The rosebushes were seventy beautiful floribunda shrubs that served as a fence between our house and theirs. The rose fence took quite a bit of abuse, since our house was the neighborhood hangout.

I was eleven at the time and the oldest of six active girls. We should have played our softball games elsewhere to avoid hurting the roses, but we secretly enjoyed irritating Crazy Jack and Ruby Rednose.

Jack and Ruby had a son whom we nicknamed Crazy Jack Junior. He was due to come home from Vietnam. We heard he had been discharged because of a nervous breakdown. The neighborhood had thrown a big party for Jimmy Brown when he came home from the war, but no one offered to have a party for Crazy Jack Junior.

The day Crazy Jack Junior was scheduled to come home, we had a neighborhood softball game in our yard. Johnny McGrath was trying to catch a fly ball. He stumbled over one of Ruby Rednose's thorny rosebushes and fell on top of several more. Boy, did he yell. But the roses were the ones that really suffered.

From my vantage point at second base, it looked like about ten of them were damaged pretty badly.

Johnny's timing was terrible, because as he lay there swearing at the roses, the Joneses' pickup rolled into the driveway. The truck screeched to a halt and Crazy Jack Junior sprang out. He ran full speed toward Johnny.

"You little punk!" he screamed. "Look what you've done to our family's roses! You've always been trouble. I'm going to fetch my gun and shoot you!"

The next few minutes were a blur. The neighborhood kids ran for their lives. Ruby and Jack tried to restrain their son. He continued to yell threats and profanities.

Ruby wasn't my favorite person, but I felt sorry for her when I saw her tearfully pleading with Crazy Jack Junior. Finally, they coaxed him inside.

Meanwhile, my sisters and I tore into our house. Breathlessly, we told Mom what had happened.

She put down her sewing and scolded, "Girls, I have told you not to play softball near those bushes. Come outside right now and help me fix them."

"Mom, we thought you didn't like the Joneses," we protested. "They're mean to us. Besides, Crazy Jack Junior might shoot us."

Mom just glared at us. We followed her outside to help mend the rose fence.

While Mom examined the damaged roses, my sisters and I hung back, plotting how to get out of the thorny job. As we whispered back and forth, the Joneses' garage door opened and Ruby slowly walked out. She looked sad. And it wasn't her nose that was red, it was her eyes.

Ruby walked over to my mother. The two women stood looking at each other through the new gap in the rose fence. We girls held our breath, waiting to see who would shout first and what terrible things would be said. How much trouble would we be in when it was all over?

Suddenly my mother stepped forward and hugged Ruby. "I'm glad your son came back home," she said gently. "It must have been a horrible experience in Vietnam. We're sorry about the flowers.

"The girls will replace them if we can't fix them. In return for all the bother, they'll help you weed the roses this summer."

My sisters and I looked at each other in horror, but Ruby smiled at my mother through her tears.

"I know we're particular about these roses," she said, "but they're very special to us. When my mother came from England, she brought one tiny part of her favorite rosebush. That was her reminder of home."

She paused for a minute, then said sadly, "My mother had a magic touch with flowers. Over the years that one plant multiplied into all these bushes. Since she died, I've tried to keep them up, but I just don't have her magic touch."

Her voice was all choked up. "Mom died while Jack Junior was in Vietnam. He just found out about her death today. When he saw her rosebushes damaged, it was the last straw."

Ruby mopped at her tears. "Once we got him inside and calmed down, he admitted he's out of control. Jack just drove him to Clinton Valley to be admitted to a treatment program."

By now I felt really bad for the Jones family-what a sorrowful homecoming! I could tell my mother and sisters felt the same.

"We all enjoy the roses as much as you do. We will be happy to help you care for them," my mother said. "You know, some people say I have a magic touch with flowers, too."

Soon both women were down on their knees talking and examining the damaged bushes together. A few weeks later, the plants had all returned with vigor.

My mother and Ruby worked together on the roses all summer long and many summers to follow. So did my sisters and I.

A friendship formed between the families that would include countless birthdays, graduations and weddings-including Jack Junior's. Years later, when her son left home and her husband died, Ruby became part of our family, spending many happy hours at our house.

She wasn't Ruby Rednose anymore; she was Aunt Ruby.

And the rose fence wasn't a fence any longer. My mother had turned it into a bridge.

By Donna Gundle-Krieg

Comments

Popular posts from this blog

Sức mạnh của hành động

"Trong đời người có những giây phút thật gay go. Khi đó sự cô độc là nỗi bất hạnh lớn và ta cần có bạn bè".

Một ngày kia, khi rời trường học về nhà, tôi thấy một bạn cùng lớp đang rảo bước đằng trước. Đó là Kyle. Bạn ấy có lẽ mang cả tủ đồ dùng trong trường về nhà. Tôi nghĩ thầm: “Sao cậu này tha hết sách về nhà vào cuối tuần; chắc hẳn là một gã mọt sách đây”. Tôi có một lịch đi chơi cuối tuần dày đặc: nào tiệc tùng, đá bóng… Vậy nên, tôi nhún vai và rảo bước. Khi đi ngang qua Kyle, tôi thấy đám trẻ chạy qua, va vào bạn ấy. Sách trên tay bạn bắn tung toé. Kính của bạn ấy văng xa. Kyle nhìn lên và tôi thấy một nỗi buồn sâu thẳm trong đôi mắt đó. Tôi nhặt kính lên trao cho bạn ấy. Kyle nhìn tôi khẽ nói:

- Xin cảm ơn bạn - và nở một nụ cười đầy biết ơn.

Tôi nhặt sách vở lại và hỏi bạn ở đâu. Hóa ra, Kyle ở gần nhà tôi.

Chúng tôi trò chuyện suốt đường về. Tôi giúp bạn bằng cách mang bớt sách. Bạn ấy thật tuyệt. Tôi rủ Kyle cùng chơi bóng vào thứ bảy. Thế là chúng tôi không lúc n…

Cát và đá

Hai người bạn đi trên con đường vắng vẻ. Đến một đoạn, họ có một cuộc tranh luận khá gay gắt và một người đã không kiềm chế được giơ tay tát vào mặt bạn mình. Người kia bị đau nhưng không hề nói một lời. Anh viết trên cát: "Hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã tát vào mặt tôi".

Họ tiếp tục đi, đến một con sông, họ dừng lại và tắm ở đấy. Anh bạn kia không may bị vọp bẻ và suýt chết đuối, may mà được người bạn cứu. Khi hết hoảng sợ, anh viết lên đá: "Hôm nay, người bạn thân nhất đã cứu sống tôi".

Anh bạn kia ngạc nhiên hỏi:"Tại sao khi tôi đánh anh, anh viết lên cát, còn bây giờ anh lại viết trên đá?"

Mỉm cười, anh trả lời:"Khi một người bạn làm chúng ta đau, chúng ta hãy viết điều gì đó trên cát, gió sẽ thổi bay chúng đi cùng sự tha thứ... Và khi có điều gì đó to lớn xảy ra, chúng ta nên khắc nó lên đá như khắc sâu vào ký ức của trái tim, nơi không ngọn gió nào có thể xóa nhòa được..."

Hãy học cách viết trên cát và đá...

Translated by Le Thu Hi…

Lòng nhân ái

Một bé gái mồ côi người Hàn được đưa đến Mỹ làm con nuôi, chín tháng tuổi bé chỉ nặng hơn 4 cân chút xíu. Cô bé lớn lên và trưởng thành trong gia đình mới nhưng vẫn có vóc người nhỏ xíu. Tên cô là Edie.

Khi Edie học lớp hai, một ngày nọ cô bé chạy từ trường về nhà khóc nức nở. Hôm đó, lớp Edie mới nhận ba đứa con gái mới vào.

Trong suốt giờ giải lao đầu tiên, chúng cấu véo, xô đẩy Edie bé nhỏ và dọa đánh cô. Edie phải ở một giờ đồng hồ trong phòng hiệu trưởng với ba con bé đó, cuối cùng các thầy cô đảm bảo sẽ lưu ý bảo vệ em. Ba con bé thì bị nhà trường cảnh cáo.

Mẹ Edie ôm con gái bé bỏng vào lòng an ủi, vỗ về. Sau đó bà có dịp nói chuyện với thầy hiệu trưởng và được biết ba cô bé kia đã từng gây rối ở một số trường khác. Chúng đang được cho thêm một cơ hội nữa để làm lại từ đầu ở ngôi trường mới này.

"Những cô bé ấy chắc chắn đã phải chịu một tuổi thơ rất đau đớn, vì vậy chúng luôn giận dữ" - Bà mẹ nói. "Kinh thánh dạy rằng: Hãy nhân ái với kẻ thù của con, và hãy cầ…