Skip to main content

Ước muốn duy nhất cho ngày Giáng Sinh

Ngày Giáng Sinh
Vào một buổi sáng muộn tháng mười một, cái ngày mà Jessica đến gặp ông già Noel, cô bé mới sáu tuổi. Cô vừa chuyển từ một thị trấn nhỏ của Willington ở Upstate New York tới Orlando, bang Florida.

Đối với những người bình dân và một đứa trẻ như Jessica, được sống trên mảnh đất của những giấc mơ và thế giới Walt Disney kỳ diệu lẽ ra phải là thiên đường. Nhưng Jessica vẫn thấy không vui bởi một lẽ, cô nhớ bà ngoại da diết.

Hai tuần trước khi gia đình chuyển tới Florida, bà ngoại của cô bé qua đời. Bà là một người phụ nữ giản dị bình thường, nhưng với Jessica, bà là nơi chứa đựng những chiếc bánh ngon, những cái ôm ấm áp, những trận cười và cả tình yêu thương rộng lớn.

Bây giờ, dù cách xa New York hàng ngàn cây số, đối với cô bé, khoảng cách để đến với bà còn xa hơn gấp bội.

Khi mọi gia đình đã sum vầy trong ngày Lễ Tạ Ơn, Jessica và bố mẹ vẫn còn đang dọn dẹp đồ đạc nơi ở mới. Không gà quay, không bánh bí ngô, ngay cả một chút thời gian để vui đùa cũng không có.

Không có kế hoạch dành cho bữa tối ngày Lễ Tạ Ơn, bà Delores - mẹ của Jessica quyết định đặt mua bánh sandwich tại một cửa hàng gần đó và muốn cô con gái bé nhỏ đi lấy bánh cùng. Giống như tất cả những đứa trẻ khác, Jessica rất háo hức được gặp ông già Noel nên cô bé đồng ý đi ngay với mẹ.

Cửa hàng nhỏ này nằm cạnh trung tâm mua sắm sầm uất. Một dãy dài người mua hàng đang chờ đến lượt ngay tại lối ra vào. Hàng người chờ vào gian của ông già Noel ngày càng dài hơn.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua mới đến lượt Jessica. Trong lúc đứng xếp hàng cô bé đã nghĩ rất nhiều đến chuyện mình sẽ chọn món quà gì trong ngày lễ giáng sinh. Đến khi ngồi vào lòng của ông già Noel và được ông hỏi về điều ước của mình, cô bé trả lời: "Cháu muốn gặp bà ngoại".

Khi Delores trở về nhà cùng Jessica và những chiếc bánh Sandwich, bà cảm thấy băn khoăn về yêu cầu của con gái mình. Bà lo ngại rằng Jessica sẽ thất vọng vào lễ Giáng Sinh năm nay.

Ông già Noel đã hứa là sẽ cố gắng hết sức và ngay cả Delores, từ tận đáy lòng mình, bà hi vọng ông già Noel có thể đem lại điều kỳ diệu đó cho cô con gái nhỏ.

Một tháng cầu nguyện, mong ước trôi qua và buổi sáng ngày lễ Giáng Sinh đã đến. Cô bé Jessica vẫn còn ngái ngủ ngồi trước cây thông Noel, mở lần lượt từng gói quà mà vẫn không thấy bà ngoại đâu cả.

Đến khoảng 8 giờ sáng, dường như là ông già Noel vẫn không thể tặng cho cô bé món quà đặc biệt đó. Khi ấy, cô bé bắt đầu mở gói quà cuối cùng - một chiếc hộp rất đơn giản, được gói bằng giấy màu vàng với chiếc nơ trắng như cánh của thiên thần.

Jessica nhìn vào bên trong, cô bé nhìn thấy bà ngoại, trong một bức ảnh cỡ 12x15 cm. Jessica ôm chặt bức ảnh vào ngực, và sau đó, cô bé nhận thấy những dòng chữ bên dưới:

"Jessie, cháu gái đáng yêu,

Bà yêu cháu, dù bà có ở nơi xa.
Trái tim bà vẫn luôn bên cháu mỗi ngày,
Đôi tay bà vẫn luôn rộng mở để ôm cháu vào lòng,
Cháu là cô gái bé bỏng của bà.

Yêu cháu,
Bà ngoại."


Từ đó trở đi, Jessica không bao giờ cảm thấy buồn nữa. Cô bé nhận ra rằng tất cả những ước muốn tốt đẹp sẽ trở thành hiện thực chỉ khi chúng ta thật sự tin tưởng.

All I Want For Christmas


Jessica Ellenhart was only six years old that late November morning --- the day she went to see Santa Claus. She had recently moved from the small town of Willington in Upstate New York, where her cat would chase mice around her basement, to Orlando, Florida, where mice, of course, were praised for another reason.

To the commoner, a young child living in the land of dreams and the innocence surrounding Walt Disney World, it would have seemed as though a girl, like Jessica, would be in Heaven. Jessica, however, was very unhappy. She missed her Grandma.

Two weeks before her family had moved to Florida, Jessica’s Grandmother, Ruthie, passed away. Ruthie had been a simple woman, but she was someone to whom Jessica turned for sugar cookies and hugs, laughter and love. Now, although one thousand miles away from New York, it seemed as though she was a million miles from the place she longed to be --- near her Grandmother, yet again.

While families were joining together for the Thanksgiving holiday, Jessica and her parents were finishing their unpacking from the move. There was no turkey, no stuffing, no pumpkin pie, and very little time for laughter and family. Delores, Jessica’s Mother, was slated to begin her job as a stock broker the following Monday; therefore, everything along the lies of turning their simple two bedroom apartment into a home needed to be rushed to fruition.

Having planned no Thanksgiving dinner, Delores decided to order sandwiches from the local sub shop and she invited her daughter to accompany her on the trip to pick them. The sub shop was adjacent to the local shopping mall and outside the entrance, there was a long line. The line to visit the Mall Santa had grown beyond what the Mall’s enclosure could handle. Like any child, Jessica pleaded to see Santa and despite the line and her need to do other things, Delores, like any Mother, granted her daughter’s request.

Nearly two hours passed before Jessica arrived to the front of the line; yet, her time in line had allowed for much thought in regards to what she wanted for Christmas. When she was finally seated on Santa’s lap, no one believed what she had to say. Santa asked the little girl for her Christmas wish and Jessica said, “I want to see my Grandma.”

As Delores and Jessica traveled back to their home with their Thanksgiving sandwiches, Delores was stunned by her daughter's request and worried that Jessica would be disappointed that Christmas. After all, despite how much we might miss our loved ones, we will not see them again until we enter Heaven --- something that, for Jessica, was many years away. It had been quite obvious that Jessica had wanted her Christmas wish to be true, sooner rather than later. Santa had promised Jessica that he would do his best and Delores, deep in her heart, hoped he could provide this miracle for her precious little one.

A month of prayers and wishes passed and when Christmas morning arrived, a sleepy Jessica sat in front of her Christmas tree, tearing into box after box with no sign of her Grandmother. By 8 o’clock Christmas morning, it looked as though Santa had been unable to grant her special wish. Then, Jessica opened her last package.

The package was a simple box, wrapped in gold-colored paper with a bow as white as an angel’s wings. When Jessica looked inside the box, she saw her Grandmother, in the form of a five-by-seven inch photograph. Jessica held the picture close to her heart and then, noticed a note that had been placed beneath it. The note read:

"Jessie, my sweetheart....

I love you, though I’m far away
My heart is with you, every day
I send this hug with arms unfurled
You are my special little girl.

Love,

Grandma"


From that moment forward, Jessica Ellenhart was no longer sad. She realized that not only was her Grandmother always by her side, even if only in spirit, she also knew deep in her heart that the treasures for which we yearn most will come true, if only we believe.

Comments

Popular posts from this blog

Sức mạnh của hành động

"Trong đời người có những giây phút thật gay go. Khi đó sự cô độc là nỗi bất hạnh lớn và ta cần có bạn bè".

Một ngày kia, khi rời trường học về nhà, tôi thấy một bạn cùng lớp đang rảo bước đằng trước. Đó là Kyle. Bạn ấy có lẽ mang cả tủ đồ dùng trong trường về nhà. Tôi nghĩ thầm: “Sao cậu này tha hết sách về nhà vào cuối tuần; chắc hẳn là một gã mọt sách đây”. Tôi có một lịch đi chơi cuối tuần dày đặc: nào tiệc tùng, đá bóng… Vậy nên, tôi nhún vai và rảo bước. Khi đi ngang qua Kyle, tôi thấy đám trẻ chạy qua, va vào bạn ấy. Sách trên tay bạn bắn tung toé. Kính của bạn ấy văng xa. Kyle nhìn lên và tôi thấy một nỗi buồn sâu thẳm trong đôi mắt đó. Tôi nhặt kính lên trao cho bạn ấy. Kyle nhìn tôi khẽ nói:

- Xin cảm ơn bạn - và nở một nụ cười đầy biết ơn.

Tôi nhặt sách vở lại và hỏi bạn ở đâu. Hóa ra, Kyle ở gần nhà tôi.

Chúng tôi trò chuyện suốt đường về. Tôi giúp bạn bằng cách mang bớt sách. Bạn ấy thật tuyệt. Tôi rủ Kyle cùng chơi bóng vào thứ bảy. Thế là chúng tôi không lúc n…

Cát và đá

Hai người bạn đi trên con đường vắng vẻ. Đến một đoạn, họ có một cuộc tranh luận khá gay gắt và một người đã không kiềm chế được giơ tay tát vào mặt bạn mình. Người kia bị đau nhưng không hề nói một lời. Anh viết trên cát: "Hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã tát vào mặt tôi".

Họ tiếp tục đi, đến một con sông, họ dừng lại và tắm ở đấy. Anh bạn kia không may bị vọp bẻ và suýt chết đuối, may mà được người bạn cứu. Khi hết hoảng sợ, anh viết lên đá: "Hôm nay, người bạn thân nhất đã cứu sống tôi".

Anh bạn kia ngạc nhiên hỏi:"Tại sao khi tôi đánh anh, anh viết lên cát, còn bây giờ anh lại viết trên đá?"

Mỉm cười, anh trả lời:"Khi một người bạn làm chúng ta đau, chúng ta hãy viết điều gì đó trên cát, gió sẽ thổi bay chúng đi cùng sự tha thứ... Và khi có điều gì đó to lớn xảy ra, chúng ta nên khắc nó lên đá như khắc sâu vào ký ức của trái tim, nơi không ngọn gió nào có thể xóa nhòa được..."

Hãy học cách viết trên cát và đá...

Translated by Le Thu Hi…

SHMILY nghĩa là gì?

Ông bà tôi đã cưới nhau được hơn nửa thế kỷ và họ cứ luôn hay chơi một trò đặc biệt của họ hằng ngày. Mục tiêu của trò chơi là một người phải viết từ "SHMILY" ở một nơi bất ngờ quanh nhà, còn người kia sẽ đi tìm.

Ông bà bôi từ đó lên gờ cửa sổ. Nó được viết lên hơi nước còn đọng lại trên gương sau vòi nước nóng. Thậm chí, có lần bà còn lật từng tờ của tập giấy nháp trên bàn để tìm thấy "shmily" trên tờ cuối cùng. Những mảnh giấy nhỏ với chữ "SHMILY" được viết nguệch ngoạc được tìm thấy khắp nơi, có khi được nhét vào trong giày hoặc dưới gối. Từ "SHMILY" bí ẩn này gần như trở thành một phần trong ngôi nhà của ông bà tôi, cũng giống như đồ đạc vậy.

Thái độ hoài nghi và sự thực dụng ngăn cản tôi tin vào tình yêu nồng nàn và lâu dài. Cho đến khi tôi khám phá được "trò chơi" của ông bà tôi.

"Trò chơi" đi tìm từ "SHMILY" cứ tiếp diễn, cho đến khi bà bị bệnh ung thư. Bà yếu dần và không dậy được khỏi giường nữa. Và một ngà…