Saturday, December 13, 2008

Một nghìn viên bi

Một nghìn viên bi
Vài tuần trước, tôi bước về phía căn nhà dưới tầng hầm, trên hai tay là cốc cà phê và tờ báo buổi sáng. Những điều bắt đầu trong buổi sáng thứ Bảy bình thường hôm ấy đã trở thành một trong những bài học mà thi thoảng cuộc sống vẫn gửi tới cho ta.

Tôi dò sóng đài trên điện thoại để nghe chương trình phát sáng thứ Bảy. Trong lúc dò, chợt tôi phát hiện giọng nói có vẻ của một người đã cao tuổi, có gì thật hấp dẫn và đó quả là một chất giọng vàng.

Bạn biết đấy, với chất giọng như vậy, có lẽ ông ta đang làm trong ngành phát thanh. Ông đang kể cho mọi người nghe về việc đã nói với ai đó câu chuyện một nghìn viên bi.

Tò mò, tôi ngồi xuống và nghe ông nói. "Này Tom, hình như anh đang rất bận việc thì phải. Tôi chắc rằng họ trả anh cũng khá phải không, nhưng thật xấu hổ nếu anh cứ suốt ngày vắng nhà vì công việc như vậy. Không thể tin được một người trẻ tuổi như anh lại cứ quần quật làm việc mỗi tuần từ 60 đến 70 tiếng để trang trải mọi thứ. Sẽ thật tồi tệ nếu anh quên không tham dự buổi biểu diễn khiêu vũ của con gái anh".

Ông tiếp tục, "Tôi sẽ kể cho anh nghe điều này Tom ạ, một điều đã giúp tôi luôn biết nhìn trước những thứ cần ưu tiên trong cuộc sống của mình". Và khi đó, ông lão bắt đầu giải thích lý thuyết một nghìn viên bi.

"Anh biết không, một ngày nọ tôi đã ngồi làm thử một bài toán nhỏ. Mỗi người trung bình sống được khoảng 75 năm. Tôi biết cũng có người sống thọ hơn và cũng có người chết sớm hơn nhưng về trung bình, người ta có thể sống được khoảng 75 năm".

"Sau đó, tôi nhân 75 năm đó với 52 tuần thì được 3900, đó chính là số ngày thứ bảy mỗi người bình thường có được trong cả cuộc đời của họ. Nào tập trung vào câu chuyện của tôi đi Tom, tôi đang chuyển sang phần quan trọng rồi đây".

"Phải đến năm 55 tuổi tôi mới có thể suy nghĩ về mọi việc kỹ càng như vậy", ông tiếp tục, "và cho tới lúc đó, tôi đã sống qua hơn 2800 ngày chủ nhật của đời mình. Tôi hiểu rằng, nếu tôi sống được đến năm 75 tuổi, tôi sẽ chỉ còn được tận hưởng khoảng 1000 ngày chủ nhật nữa mà thôi".

"Và rồi tôi tới một cửa hàng đồ chơi, mua tất cả những viên bi họ có. Phải đi tới ba cửa hàng tôi mới mua đủ 1000 viên bi cho mình. Tôi đem chúng về nhà, bỏ vào chiếc hộp nhựa lớn, rỗng trong xưởng làm việc, ngay cạnh chiếc đài. Từ đó, khi mỗi ngày thứ Bảy qua đi, tôi lại lấy ra một viên bi ra và ném đi".

"Tôi nhận ra rằng, khi nhìn số lượng những viên bi ngày một giảm dần, tôi đã biết tập trung hơn cho những điều thật sự quan trọng trong cuộc sống. Không gì giống như việc nhìn thời gian tồn tại của mình trên trái đất này cứ vơi dần và nó giúp bạn biết ưu tiên mọi việc thật mau chóng".

"Bây giờ, tôi sẽ kể cho anh nghe một điều cuối cùng trước khi tôi ngừng cuộc trò chuyện này để đưa người vợ thân yêu của tôi đi ăn sáng. Sáng nay, tôi đã nhặt viên bi cuối cùng ra khỏi chiếc hộp. Tôi hình dung nếu tôi có thể giữ nó cho tới sáng chủ nhật sau nữa thì tức là, Chúa đã ban cho tôi thêm một chút thời gian để được ở lại bên những người thân yêu…"

"Thật tuyệt khi được trò chuyện với anh Tom ạ, tôi mong anh sẽ dành nhiều thời gian hơn cho những người thân yêu của anh và tôi cũng hy vọng, một ngày nào đó sẽ gặp lại anh. Chúc buổi sáng tốt lành!".

Bạn có thể nghe thấy rõ tiếng gác ống nghe khi ông ấy kết thúc cuộc trò chuyện. Ngay cả người điều phối chương trình cũng lặng đi trong vài giây. Tôi biết ông ấy đã khiến chúng ta phải suy nghĩ rất nhiều.

Sáng hôm đó, tôi đã định làm một số việc, sau đó tới phòng tập thể dục. Nhưng rồi, tôi quyết định chạy lên gác, đánh thức vợ bằng một cái hôn. "Dậy thôi em yêu, anh sẽ đưa em và các con đi ăn sáng".

"Có chuyện gì đặc biệt hả anh?", cô ấy hỏi và cười.

"Không, không có gì đặc biệt cả", tôi nói, "Chỉ vì đã lâu lắm rồi hai vợ chồng mình chưa đi ăn cùng các con. À, khi đi mình dừng lại ở cửa hàng đồ chơi một chút nhé, anh muốn mua một vài viên bi".

Translated by Do Duong

A Thousand Marbles


A few weeks ago, I was shuffling toward the basement shack with a steaming cup of coffee in one hand and the morning paper in the other. What began as a typical Saturday morning, turned into one of those lessons that life seems to hand you from time to time. Let me tell you about it.

I turned the dial up into the phone portion of the band on my ham radio in order to listen to a Saturday morning swap net. Along the way, I came across an older sounding chap, with a tremendous signal and a golden voice. You know, the kind, he sounded like he should be in the broadcasting business. He was telling whomever he was talking with something about "a thousand marbles."

I was intrigued and sat down to listen to what he had to say. "Well, Tom, it sure sounds like you're busy with your job. I'm sure they pay you well but it's a shame you have to be away from home and your Family so much. Hard to believe a young fellow should have to work sixty or seventy hours a week to make ends meet. Too bad you missed your daughter's dance recital."

He continued, "Let me tell you something Tom, something that has helped me keep a good perspective on my own priorities." And that's when he began to explain his theory of a "thousand marbles."

"You see, I sat down one day and did a little arithmetic. The average person lives about seventy-five years. I know, some live more and some live less, but on average, folks live about seventy-five years."

"Now then, I multiplied 75 times 52 and I came up with 3900 which is the number of Saturdays that the average person has in their entire lifetime. Now stick with me Tom, I'm getting to the important part."

"It took me until I was fifty-five years old to think about all this in any detail," he went on, "and by that time I had lived through over twenty-eight hundred Saturdays. I got to thinking that if I lived to be seventy-five, I only had about a thousand of them left to enjoy."

"So I went to a toy store and bought every single marble they had. I ended up having to visit three toy stores to roundup 1000 marbles. I took them home and put them inside of a large, clear plastic container right here in my workshop next to the radio. Every Saturday since then, I have taken one marble out and thrown it away."

"I found that by watching the marbles diminish, I focused more on the really important things in life. There is nothing like watching your time here on this earth run out to help get your priorities straight."

"Now let me tell you one last thing before I sign-off with you and take my lovely wife out for breakfast. This morning, I took the very last marble out of the container. I figure if I make it until next Saturday then God has blessed me with a little extra time to be with my loved ones..."

"It was nice to talk to you Tom, I hope you spend more time with your loved ones, and I hope to meet you again someday. Have a good morning!"

You could have heard a pin drop when he finished. Even the show's moderator didn't have anything to say for a few moments. I guess he gave us all a lot to think about. I had planned to do some work that morning, then go to the gym. Instead, I went upstairs and woke my wife up with a kiss. "C'mon honey, I'm taking you and the kids to breakfast."

"What brought this on?" she asked with a smile.

"Oh, nothing special," I said. "It has just been a long time since we spent a Saturday together with the kids. Hey, can we stop at a toy store while we're out? I need to buy some marbles."


By Jeff Davis

2 comments:

  1. hay danh nhjeu thoi gian cho gia dinh va nguoi than, vi biet dau mot ngay nao do ban se ko dc o ben ho nua.
    hay quy trong tung khoanh khac cua cuoc song khj ban o ben canh nguoi ma ban yeu thuong.
    dung wa me mai vao viec kienm tien vj tien ko mua dc tinh cam.

    ReplyDelete
  2. toi yeu tat ca moi nguoi

    ReplyDelete