Friday, January 17, 2014

Sức mạnh của hành động

Tình bạn
"Trong đời người có những giây phút thật gay go. Khi đó sự cô độc là nỗi bất hạnh lớn và ta cần có bạn bè".

Một ngày kia, khi rời trường học về nhà, tôi thấy một bạn cùng lớp đang rảo bước đằng trước. Đó là Kyle. Bạn ấy có lẽ mang cả tủ đồ dùng trong trường về nhà. Tôi nghĩ thầm: “Sao cậu này tha hết sách về nhà vào cuối tuần; chắc hẳn là một gã mọt sách đây”. Tôi có một lịch đi chơi cuối tuần dày đặc: nào tiệc tùng, đá bóng… Vậy nên, tôi nhún vai và rảo bước. Khi đi ngang qua Kyle, tôi thấy đám trẻ chạy qua, va vào bạn ấy. Sách trên tay bạn bắn tung toé. Kính của bạn ấy văng xa. Kyle nhìn lên và tôi thấy một nỗi buồn sâu thẳm trong đôi mắt đó. Tôi nhặt kính lên trao cho bạn ấy. Kyle nhìn tôi khẽ nói:

- Xin cảm ơn bạn - và nở một nụ cười đầy biết ơn.

Tôi nhặt sách vở lại và hỏi bạn ở đâu. Hóa ra, Kyle ở gần nhà tôi.

Chúng tôi trò chuyện suốt đường về. Tôi giúp bạn bằng cách mang bớt sách. Bạn ấy thật tuyệt. Tôi rủ Kyle cùng chơi bóng vào thứ bảy. Thế là chúng tôi không lúc nào rời nhau.

Hơn bốn năm trôi qua, Kyle và tôi trở thành đôi bạn thân thiết. Khi chọn trường đại học, Kyle chọn trường Y còn tôi theo đuổi ngành kinh doanh. Tôi biết rằng chúng tôi mãi mãi là bạn vì khoảng cách chẳng có ý nghĩa gì với cả hai.

Kyle là một học sinh nổi trội trong lớp. Chúng tôi luôn gọi bạn ấy là mọt sách. Trong ngày tốt nghiệp, Kyle được chọn là học sinh đọc diễn văn trước trường. Bạn ấy trông thật căng thẳng. Tôi hích vai bạn và thì thầm "Này, ông tướng, cậu trông thật tuyệt".

Kyle nhìn tôi, cái nhìn đầy cảm kích và nói: "Xin cảm ơn, bồ tèo".

Khi bắt đầu đọc vài diễn văn, Kyle hắng giọng: "Tốt nghiệp là dịp chúng ta nói lời cảm ơn với những người giúp ta đi qua những năm tháng khó khăn - Đó là cha mẹ, thầy cô, thân hữu – có thể là huấn luyện viên - nhưng đặc biệt là bạn bè. Tôi muốn nói rằng, được là bạn của một ai đó chính là món quà tuyệt vời mà Thượng đế ban cho ta. Tôi muốn kể với các bạn về câu chuyện của bản thân".

Tôi thật sự ngạc nhiên khi Kyle kể câu chuyện về cái ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Lúc đó, Kyle đang gặp chuyện buồn, chán đến mức có ý định tự sát. Kyle đã dọn sạch tủ sách riêng trong trường để mẹ mình đỡ tốn công. Kyle nhìn tôi và mỉm cười: "Thật may mắn tôi đã được cứu. Bạn tôi đã kéo tôi lại bằng những hành động quan tâm chứ không phải bằng lời nói".

Tôi nhìn về phía cha mẹ Kyle và thấy họ đang nhìn tôi mỉm cười – cái nhìn đầy biết ơn mà chỉ đến lúc ấy tôi mới nhận thấy sự sâu thẳm của nó.

Translated by Lai Tu Quynh

The power of your actions


One day, when I was a freshman in high school, I saw a kid from my class walking home from school. His name was Kyle. It looked like he was carrying all of his books. I thought to myself, "Why would anyone bring home all his books on a Friday? He must really be a nerd." I had quite a weekend planned (parties and a football game with my friend the following afternoon), so I shrugged my shoulders and went on.

As I was walking, I saw a bunch of kids running toward him. They ran at him, knocking all his books out of his arms and tripping him so he landed in the dirt. His glasses went flying, and I saw them land in the grass about ten feet from him. He looked up and I saw this terrible sadness in his eyes.

My heart went out to him. So, I jogged over to him, and as he crawled around looking for his glasses, I saw a tear in his eye.

I handed him his glasses and said, "Those guys are jerks. They really should get lives."

He looked at me and said, "Hey, thanks!" There was a big smile on his face. It was one of those smiles that showed real gratitude. I helped him pick up his books, and asked him where he lived. It turned out he lived near me, so I asked him why I had never seen him before. He said he had gone to private school before coming to this school.

I would have never hung out with a private school kid before. We talked all the way home, and I carried his books. He turned out to be a pretty cool kid. I asked him if he wanted to play football on Saturday with me and my friends. He said yes. We hung all weekend and the more I got to know Kyle, the more I liked him. And my friends thought the same of him. Monday morning came, and there was Kyle with the huge stack of books again. I stopped him and said, "Damn boy, you are gonna really build some serious muscles with this pile of books everyday!". He just laughed and handed me half the books. Over the next four years, Kyle and I became best friends.

When we were seniors, we began to think about college. Kyle decided on Georgetown, and I was going to Duke. I knew that we would always be friends, that the miles would never be a problem. He was going to be a doctor, and I was going for business on a football scholarship. Kyle was valedictorian of our class.

I teased him all the time about being a nerd. He had to prepare a speech for graduation. I was so glad it wasn't me having to get up there and speak.

Graduation day arrived - I saw Kyle and he looked great. He was one of those guys that really found himself during high school. He filled out and actually looked good in glasses. He had more dates than me and all the girls loved him!

Boy, sometimes I was jealous. Today was one of those days. I could see that he was nervous about his speech. So, I smacked him on the back and said, "Hey, big guy, you'll be great!"

He looked at me with one of those looks (the really grateful one) and smiled. "Thanks," he said. As he started his speech, he cleared his throat, and began. "Graduation is a time to thank those who helped you make it through those tough years. Your parents, your teachers, your siblings, maybe a coach... but mostly your friends. I am here to tell all of you that being a friend to someone is the best gift you can give them. I am going to tell you a story."

I stared at my friend in disbelief as he told the story of the first day we met. He had planned to kill himself over the weekend. He talked of how he had cleaned out his locker so his Mom wouldn't have to do it later and was carrying his stuff home. He looked hard at me and gave me a little smile. "Thankfully, I was saved. My friend saved me from doing the unspeakable."

I heard the gasp go through the crowd as this handsome, popular boy told us all about his weakest moment. I saw his Mom and dad looking at me and smiling that same grateful smile. Not until that moment did I realize its depth.

Never underestimate the power of your actions. With one small gesture you can change a person's life. For better or for worse. God puts us all in each other's lives to impact one another in some way. Look for God in others.

"Friends are angels who lift us to our feet when our wings have trouble remembering how to fly."

By Author unknown

Wednesday, January 15, 2014

Ba tên trộm

Làm ác gặp ác, gieo nhân nào gặt quả đó. Câu chuyện về ba tên đi ăn trộm tiền của người khác tham lam muốn mình hưởng trọn số tiền trộm được và gặp kết cục bi thảm.

Ba tên trộm

The Three Thieves


One night three thieves stole a lot of money from a rich man's house. They felt very hungry. There was no food in the forest. So one of them went to a nearby village to buy food. The other two remained in the forest to take care of the bag of money.

The thief that went for food had an evil idea. He ate his food at a hotel. Then he bought food for his two mates in the forest. He mixed a strong poison with the food. He thought, "Those two will eat this poisoned food and die. Then I will get all the money for myself."

Meanwhile, the two wicked men in the forest decided to kill their mate on his return. They thought that they would then divide the money between the two of them.

All of three wicked men carried out their cruel plans. The thief who wanted all the money for himself came to the forest with the poisoned food. The two men in the forest fell upon him and killed him. Then they ate the poisoned food and died.

Thus, these evil people met with an evil end.

Moral: Evil begets evil. As you sow, so shall you reap.

Author unknown



Vocabulary:
* thief /θiːf/ (n, singular): kẻ trộm, người ăn cắp vật gì đó từ người khác
* thieves /θiːvz/ (n, plural)
* evil /ˈiːv/ (adj or n): xấu xa, độc ác, đen tối
* poison /ˈpɔɪzn/ (n): thuốc độc
* poisoned (adj): bị nhiễm độc

Ba tên trộm


Một đêm ba tên trộm đánh cắp nhiều tiền ở nhà một người đàn ông giàu có. Họ cảm thấy rất đói. Không có thức ăn trong rừng. Vì vậy một người trong số họ đi đến ngôi làng gấn đó để mua thức ăn. Hai người ở lại trong rừng trông chừng túi tiền.

Tên trộm đi mua thức ăn nảy ra một ý đồ xấu. Hắn ta ăn thức ăn của mình ở lữ quán. Sau đó, hắn mua thức ăn cho hai người bạn của mình trong rừng rồi trộn thuốc độc vào thức ăn. Hắn nghĩ, "Hai thằng đấy sẽ ăn thức ăn có độc và chết. Tao sẽ lấy hết tiền."

Trong khi đó hai người trong rừng bàn nhau giết bạn của mình khi người này trở về. Họ nghĩ rằng sau đó sẽ chia tiền cho hai người.

Cả ba thực hiện kế hoạch xấu xa. Tên cướp muốn lấy hết tiền mang thức ăn có độc đi vào rừng. Hai trên trộm đánh ngã và giết hắn. Họ ăn thức ăn có độc và chết.

Cuối cùng, những người làm ác này gặp kết thúc bi thảm.

Bài học: Ác giả, ác báo. Gieo nhân nào, gặt quả đó.

Dịch bởi Nhan Dao

Monday, January 13, 2014

Cát và đá

Hai người bạn đi trên con đường vắng vẻ. Đến một đoạn, họ có một cuộc tranh luận khá gay gắt và một người đã không kiềm chế được giơ tay tát vào mặt bạn mình. Người kia bị đau nhưng không hề nói một lời. Anh viết trên cát: "Hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã tát vào mặt tôi".

Họ tiếp tục đi, đến một con sông, họ dừng lại và tắm ở đấy. Anh bạn kia không may bị vọp bẻ và suýt chết đuối, may mà được người bạn cứu. Khi hết hoảng sợ, anh viết lên đá: "Hôm nay, người bạn thân nhất đã cứu sống tôi".

Anh bạn kia ngạc nhiên hỏi:"Tại sao khi tôi đánh anh, anh viết lên cát, còn bây giờ anh lại viết trên đá?"

Mỉm cười, anh trả lời:"Khi một người bạn làm chúng ta đau, chúng ta hãy viết điều gì đó trên cát, gió sẽ thổi bay chúng đi cùng sự tha thứ... Và khi có điều gì đó to lớn xảy ra, chúng ta nên khắc nó lên đá như khắc sâu vào ký ức của trái tim, nơi không ngọn gió nào có thể xóa nhòa được..."

Hãy học cách viết trên cát và đá...

Translated by Le Thu Hien

Cát và đá


A story tells that two friends were walking through the desert. During some point of the journey, they had an argument, and one friend slapped the other one in the face. The one who got slapped was hurt, but without saying anything, he wrote in the sand: "TODAY MY BEST FRIEND SLAPPED ME IN THE FACE."

They kept on walking, until they found an oasis, where they decided to take a bath. The one who had been slapped got stuck in the mire and started drowning, but his friend saved him. After he recovered from the near drowning, he wrote on a stone: "TODAY MY BEST FRIEND SAVED MY LIFE."

The friend who had slapped and saved his best friend, asked him,”After I hurt you, you worte in the sand, and now, you write on a stone, why? The other friend replied: “When someone hurts us we should write it down in sand, where the winds of forgiveness can erase it away, but when someone does some thing good for us, we must engrave it in stone, where no wind can ever erase it.”

Learn to write your hurts in the sand and to carve your blessings in stone!

By Author unknown

Wednesday, January 8, 2014

Những bông hoa

Bông hoa
Tôi va phải một người lạ trên phố khi người này đi qua. "Ồ xin lỗi", tôi nói. Người kia trả lời: "Cũng xin thứ lỗi cho tôi, tôi đã không nhìn cô". Chúng tôi rất lịch sự với nhau.

Nhưng ở nhà thì mọi chuyện lại khác. Tối nọ, lúc tôi đang nấu bếp thì cậu con trai đến đứng sau lưng. Tôi quay người và đụng vào thằng bé làm nó ngã chúi xuống sàn nhà. "Tránh xa chỗ khác" - tôi cau mày nói. Con trai tôi bước đi, trái tim bé nhỏ của nó vỡ tan. Tôi đã không nhận ra là mình đã quá nóng nảy.

Khi đã lên giường tôi nghe một giọng nói thì thầm: "Khi đối xử với người lạ con rất lịch sự, nhưng với con mình con đã không làm như vậy. Hãy đến tìm trên sàn nhà bếp, có những bông hoa đang nằm ở cửa. Đó là những bông hoa mà con trai con đã mang đến cho con. Tự nó hái lấy những bông hoa này: nào hoa hồng, màu vàng và cả màu xanh nữa. Nó đã yên lặng đứng đó để mang lại cho con điều ngạc nhiên, còn con thì không bao giờ thấy những giọt nước mắt đã chảy đẫm lên trái tim bé nhỏ của nó".

Lúc này thì tôi bật khóc. Tôi lặng lẽ đến bên giường con trai và quỳ xuống: "Dậy đi, con trai bé nhỏ, dậy đi. Có phải những bông hoa này con hái cho mẹ không?". Thằng bé mỉm cười: "Con tìm thấy chúng ở trên cây kia. Con hái cho mẹ vì chúng đẹp như mẹ. Con biết là mẹ thích lắm, đặc biệt là bông hoa màu xanh".

Translator unknown

Flowers


I ran into a stranger as he passed by,
"Oh excuse me please" was my reply.
He said, "Please excuse me, too;
I wasn't really watching for you."

We were very polite, this stranger and I.
We went on our way and we said good-bye.
But at home a different story is told,
How we treat our loved ones, young and old.

Later that day, cooking the evening meal,
My son stood beside me very still.
When I turned, I nearly knocked him down.
"Move out of the way," I said with a frown.

He walked away, his little heart broken.
I didn't realize how harshly I'd spoken.
While I lay awake that night in bed,
God's still small voice came to me and said,

"While dealing with a stranger, common courtesy you use,
But the children you love, you seem to abuse.
Go and look on the kitchen floor,
You'll find some flowers there by the door.

Those are the flowers he brought for you.
He picked them himself: pink, yellow and blue.
He stood very quietly not to spoil the surprise,
You never saw the tears that filled his little eyes."

By this time, I was feeling very small,
And then my tears began to fall.
I quietly went and knelt by his bed;
"Wake up, little one, wake up," I said.

"Are these the flowers you picked for me?"
He smiled, "I found 'em, out by the tree.
I picked 'em because they're pretty like you.
I knew you'd like 'em, especially the blue."

I said, "Son, I'm very sorry for the way I acted today;
I shouldn't have yelled at you that way."
He said, "Oh, Mom, that's okay.
I love you anyway."

I said, "Son, I love you too,
and I do like the flowers,
especially the blue."


By Author unknown

Tuesday, January 7, 2014

Thần gió và thần mặt trời

Bạo lực không thể chiếm được thiện cảm hơn một nụ cười thân thiện. Câu chuyện ngụ ngôn về cuộc tranh cải của hai vị thần: Thần Gió và Thần Mặt Trời. Ai là người mạnh hơn?

Thần gió và thần mặt trời cải nhau

The Wind and the Sun

Once the Wind and the Sun had an argument. "I am stronger than you," said the Wind. "No, you are not," said the Sun. Just at that moment they saw a traveler walking across the road. He was wrapped in a shawl. The Sun and the Wind agreed that whoever could separate the traveller from his shawl was stronger.

The Wind took the first turn. He blew with all his might to tear the traveller's shawl from his shoulders. But the harder he blew, the tighter the traveller gripped the shawl to his body. The struggle went on till the Wind’s turn was over.

Now it was the Sun’s turn. The Sun smiled warmly. The traveller felt the warmth of the smiling Sun. Soon he let the shawl fall open. The Sun’s smile grew warmer and warmer... hotter and hotter. Now the traveller no longer needed his shawl. He took it off and dropped it on the ground. The Sun was declared stronger than the Wind.

Moral: Brute force can’t achieve what a gentle smile can.

Vocabulary:
* shawl /ʃɔːl/ (n): Cái khăn quấn quanh cổ hoặc đầu
* brute /bruːt/ (adj): độc ác, không có tính người

Thần Gió và Thần Mặt Trời

Ngày xưa Thần Gió và Thần Mặt Trời cải nhau. Thần Gió lên tiếng: "Tôi mạnh hơn anh". "Không, anh không mạnh hơn tôi", Thần Mặt Trời đáp lại. Vào lúc ấy họ thấy một khách bộ hành mang chiếc khăn choàng cổ đi qua đường.

Thần Mặt Trời và Thần Gió thỏa thuận với nhau hễ ai làm cho người khách bộ hành phải cởi chiếc khăn choàng ra sẽ là người mạnh hơn.

Thần Gió thực hiện lượt đầu tiên. Thần lấy hết sức mạnh để xé khăn choàng trên vai vị khách. Nhưng càng thổi vị khách càng quấn chặt chiếc khăn vào người. Thần Gió tiếp tục thực hiện cho đến khi hết lượt của mình.

Bấy giờ đến phiên Thần Mặt Trời. Thần cười thân thiện. Người khách bộ hành cảm thấy ấm áp từ nụ cười của Thần. Chẳng bao lâu vị khách cởi bỏ chiếc khăn. Nụ cười của Thần mỗi lúc một ấm và nóng hơn. Bây giờ vị khách không cần khăn choàng nữa bèn cởi ra và bỏ rơi khăn xuống đất. Thần Mặt Trời tuyên bố mạnh hơn Thần Gió.

Bài học: Bạo lực không thể đạt được cái mà một nụ cười thân thiện có thể.

Monday, January 6, 2014

SHMILY nghĩa là gì?

SHMILY
Ông bà tôi đã cưới nhau được hơn nửa thế kỷ và họ cứ luôn hay chơi một trò đặc biệt của họ hằng ngày. Mục tiêu của trò chơi là một người phải viết từ "SHMILY" ở một nơi bất ngờ quanh nhà, còn người kia sẽ đi tìm.

Ông bà bôi từ đó lên gờ cửa sổ. Nó được viết lên hơi nước còn đọng lại trên gương sau vòi nước nóng. Thậm chí, có lần bà còn lật từng tờ của tập giấy nháp trên bàn để tìm thấy "shmily" trên tờ cuối cùng. Những mảnh giấy nhỏ với chữ "SHMILY" được viết nguệch ngoạc được tìm thấy khắp nơi, có khi được nhét vào trong giày hoặc dưới gối. Từ "SHMILY" bí ẩn này gần như trở thành một phần trong ngôi nhà của ông bà tôi, cũng giống như đồ đạc vậy.

Thái độ hoài nghi và sự thực dụng ngăn cản tôi tin vào tình yêu nồng nàn và lâu dài. Cho đến khi tôi khám phá được "trò chơi" của ông bà tôi.

"Trò chơi" đi tìm từ "SHMILY" cứ tiếp diễn, cho đến khi bà bị bệnh ung thư. Bà yếu dần và không dậy được khỏi giường nữa. Và một ngày kia, tất cả chúng tôi đều phải đối diện với một thực tế đau lòng: Bà mất. "Shmily" được viết nguệch ngoạc bằng màu vàng trên một dải lụa hồng đặt cạnh giường bà vào hôm bà mất. Khi tất cả họ hàng và những người quen biết đã đi về, ông tôi lại gần giường bà nằm và bắt đầu hát cho bà nghe. Giọng ông khàn và nghẹn.

Tôi không bao giờ quên được khoảnh khắc ấy. Vì tôi biết tôi đã được chứng kiến một tình yêu không bao giờ chết.

Tôi hỏi ông tôi, sau bao nhiêu năm, rằng "SHMILY" có nghĩa là gì. Và lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, tôi được biết "SHMILY" đơn giản là "See how much I love you"

Translator unknown

What is SHMILY?


My grandparents were married for over half a century, and played their own special game from the time they had met each other. The goal of their game was to write the word "SHMILY" in a surprise place for the other to find. They took turns leaving "SHMILY" around the house, and as soon as one of them discovered it, it was their turn to hide it once more.

They dragged "SHMILY" with their fingers through the sugar and flour containers to await whoever was preparing the next meal. They smeared it in the dew on the windows overlooking the patio where my grandma always fed us warm, homemade pudding with blue food coloring. "SHMILY"was written in the steam left on the mirror after a hot shower, where it would reappear bath after bath.

At one point, my grandmother even unrolled an entire roll of toilet paper to leave "SHMILY" on the very last sheet. There was no end to the places "SHMILY" would pop up. Little notes with "shmily" scribbled hurriedly were found on dashboards and car seats, or taped to steering wheels. The notes were stuffed inside shoes and left under pillows. "SHMILY" was written in the dust upon the mantel and traced in the ashes of the fireplace. This mysterious word was as much a part of my grandparents' house as the furniture.

It took me a long time before I was able to fully appreciate my grandparents' game. Skepticism has kept me from believing in true love - one that is pure and enduring. However, I never doubted my grandparents' relationship. They had love down pat. It was more than their flirtatious little games; it was a way of life. Their relationship was based on a devotion and passionate affection which not everyone is lucky enough to experience.

Grandma and Grandpa held hands every chance they could. They stole kisses as they bumped into each other in their tiny kitchen. They finished each other's sentences and shared the daily crossword puzzle and word jumble. My grandma whispered to me about how cute my grandpa was, how handsome and old he had grown to be. She claimed that she really knew "how to pick 'em." Before every meal they bowed their heads and gave thanks, marveling at their blessings: a wonderful family, good fortune, and each other.

But there was a dark cloud in my grandparents' life: my grand-mother had breast cancer. The disease had first appeared ten years earlier. As always, Grandpa was with her every step of the way. He comforted her in their yellow room, painted that way so that she could always be surrounded by sunshine, even when she was too sick to go outside.

Now the cancer was again attacking her body. With the help of a cane and my grandfather's steady hand, they went to church every morning. But my grandmother grew steadily weaker until, finally, she could not leave the house anymore. For a while, Grandpa would go to church alone, praying to God to watch over his wife. Then one day, what we all dreaded finally happened.Grandma was gone.

"SHMILY." It was scrawled in yellow on the pink ribbons of my grandmother's funeral bouquet. As the crowd thinned and the last mourners turned to leave, my aunts, uncles, cousins and other family members came forward and gathered around Grandma one last time. Grandpa stepped up to my grandmother's casket and, taking a shaky breath, he began to sing to her.

Through his tears and grief, the song came, a deep and throaty lullaby. Shaking with my own sorrow, I will never forget that moment. For I knew that, although I couldn't begin to fathom the depth of their love, I had been privileged to witness its unmatched beauty.

S-H-M-I-L-Y: See How Much I Love You

By Laura Jeanne Allen

Sunday, January 5, 2014

Phép thử tình yêu

Trái tim
Jonn Blancharch bật dậy khỏi băng ghế, chỉnh lại bộ quân phục và quan sát dòng người ngược xuôi trong Nhà ga Trung tâm. Anh đang tìm người con gái tâm đầu ý hợp nhưng chưa lần gặp mặt, cô gái cài đóa hồng.

Anh bắt đầu để ý đến cô cách dây 13 tháng trong một thư viện ở Floria. Khi xem qua một quyển sách trên kệ, anh không khỏi tò mò và thích thú, chẳng phải vì nội dung quyển sách mà vì những ghi chú bằng bút chì bên lề sách. Những dòng chữ thể hiện nội tâm sâu sắc và đầu óc tinh tế của người viết. Ở mặt trước quyển sách, anh tìm thấy tên người mượn sách trước đó, cô Hollis Maynell. Sau một thời gian cố công tìm kiếm, anh cũng tìm được địa chỉ của cô. Cô sống ở New York. Anh viết thư tự giới thiệu và ngỏ ý được làm quen.

Ngày hôm sau, anh phải nhập ngũ, tham gia Chiến Tranh Thế Giới lần II. Suốt 13 tháng, 2 người tìm hiểu nhau qua những cánh thư. Mỗi cánh thư là mỗi hạt mầm tình yêu nảy nở trong tim họ, vun thành một chuyện tình lãng mạn. Blanchard xin ảnh nhưng cô từ chối với lý do rằng nếu anh thực sự yêu thương cô thì ngoại hình cô như thế nào đâu có quan trọng.

Rồi cuối cùng cũng đến ngày anh được giải ngũ và trở về. Họ hẹn gặp nhau lần đầu tiên - 7giờ tối tại Nhà ga Trung tâm ở New York. "Anh sẽ nhận ra em thôi", cô viết, "Em sẽ cài một đóa hồng đỏ trên áo". Đúng 7 giờ tối, anh có mặt tại Nhà Ga Trung Tâm và dõi mắt tìm người con gái anh yêu.

Rồi có một cô gái trẻ, dáng người mảnh mai tiến về phía anh. Những lọn tóc vàng óng ôm lấy vành tai xinh xắn; đôi mắt xanh trong, tinh khiết như hoa; đôi môi cùng chiếc cằm thanh tú; và trong bộ cánh màu xanh nhạt, nàng như thiên sứ mùa xuân. Anh vội tiến về phía nàng mà không kịp nhận ra rằng nàng chẳng cài đóa hồng nào.

Bất chợt, anh nhìn thấy Hollis Maynell, đứng ngay phía sau cô gái kia. Đó là một phụ nữ hơn 40 tuổi với mái tóc hoa râm trong chiếc nón đã sờn; dáng người thấp đậm; hai bàn chân với đôi mắt cá to bè lèn chặt trong đôi giày đế thấp. Cô gái mặc áo xanh đã bước ngang qua anh và đi thẳng. Còn Hollis Maynell, người phụ nữ mà tâm hồn đã đồng hành, nâng bước cho anh vẫn đang đứng đó. Gương mặt cô đầy đặn, nhợt nhạt nhưng phúc hậu và tình cảm; đôi mắt nâu xám ánh lên tia nhìn ấm áp và dịu dàng.

Anh nắm chặt quyển sách bọc da màu xanh đã sờn, dấu hiệu giúp cô nhận ra anh. Có thể đây không còn chỉ là một tình yêu mà là một điều gì đó còn quý giá hơn cả tình yêu, một tình bạn mà anh đã và phải trân trọng. Anh đến gần, chào cô và chìa quyển sách cho cô.

"Tôi là Trung úy John Blanchard và cô dây chắc là Maynell. Tôi rất vui vì cô đã đến gặp tôi. Mời cô đi ăn tối với tôi nhé", anh nói, dù cảm thấy một chút cay đắng và thất vọng.

Khuôn mặt người phụ nữ giãn ra với nụ cười rộng lượng: "Tôi không biết thực hư chuyện này ra sao, cậu à. Nhưng cô gái mặc áo xanh lúc nãy nhờ tôi cài đóa hồng này. Cô ấy bảo, nếu cậu mời tôi đi ăn tối thì tôi nói cho cậu biết rằng cô ấy đang chờ cậu ở nhà hàng bên kia đường."

Translator: Unknown

A test of love


John Blanchard stood up from the bench, straightened his Army uniform, and studied the crowd of people making their way through Grand Central Station.

He looked for the girl whose heart he knew, but whose face he didn't, the girl with the rose. His interest in her had begun thirteen months before in a Florida library. Taking a book off the shelf he found himself intrigued, not with the words of the book, but with the notes penciled in the margin. The soft handwriting reflected a thoughtful soul and insightful mind.

In the front of the book, he discovered the previous owner's name, Miss Hollis Maynell. With time and effort he located her address. She lived in New York City. He wrote her a letter introducing himself and inviting her to correspond. The next day he was shipped overseas for service in World War II.

During the next year and one-month the two grew to know each other through the mail. Each letter was a seed falling on a fertile heart. A Romance was budding.

Blanchard requested a photograph, but she refused. She felt that if he really cared, it wouldn't matter what she looked like.

When the day finally came for him to return from Europe, they scheduled their first meeting - 7:00 PM at the Grand Central Station in New York.

"You'll recognize me," she wrote, "by the red rose I'll be wearing on my lapel."

So at 7:00 he was in the station looking for a girl whose heart he loved, but whose face he'd never seen.

I'll let Mr. Blanchard tell you what happened:

A young woman was coming toward me, her figure long and slim. Her blonde hair lay back in curls from her delicate ears; her eyes were blue as flowers. Her lips and chin had a gentle firmness, and in her pale green suit she was like springtime come alive.

I started toward her, entirely forgetting to notice that she was not wearing a rose. As I moved, a small, provocative smile curved her lips.

"Going my way, sailor?" she murmured.

Almost uncontrollably I made one step closer to her, and then I saw Hollis Maynell. She was standing almost directly behind the girl. A woman well past 40, she had graying hair tucked under a worn hat. She was more than plump, her thick-ankled feet thrust into low-heeled shoes. The girl in the green suit was walking quickly away.

I felt as though I was split in two, so keen was my desire to follow her, and yet so deep was my longing for the woman whose spirit had truly companioned me and upheld my own.

And there she stood. Her pale, plump face was gentle and sensible, her gray eyes had a warm and kindly twinkle. I did not hesitate. My fingers gripped the small worn blue leather copy of the book that was to identify me to her.

This would not be love, but it would be something precious, something perhaps even better than love, a friendship for which I had been and must ever be grateful. I squared my shoulders and saluted and held out the book to the woman, even though while I spoke I felt choked by the bitterness of my disappointment.

"I'm Lieutenant John Blanchard, and you must be Miss Maynell. I am so glad you could meet me; may I take you to dinner?"

The woman's face broadened into a tolerant smile.

"I don't know what this is about, son," she answered, "but the young lady in the green suit who just went by, she begged me to wear this rose on my coat. And she said if you were to ask me out to dinner, I should go and tell you that she is waiting for you in the big restaurant across the street. She said it was some kind of test!"

By Author unknown